Hôm nay, Tiểu Nhạn nói với người nô bộc:
- Ngươi hãy nói với Từ đại gia, hôm nay vết thương trên người ta đã lành hết rồi, một chút cũng không còn vết tích, đi chạy gì cũng được. Xin thỉnh người đến cho tại hạ kiến diện và có mấy câu muốn nói.
Tên nô bộc có vẻ khó xử, nhưng vì Tiểu Nhạn cứ thúc hối nên miễn cưỡng nói:
- Được rồi! Để ta vào xem có đại gia không? Chưa chắc người có ở nhà.
Tiểu Nhạn dặn:
- Nếu người ở nhà bất luận thế nào cũng xin thỉnh đến đây cho tại hạ gặp mặt.
Tên nô bộc “vâng” một tiếng, rồi ra khỏi phòng.
Tiểu Nhạn đợi lâu lắm, nhưng không thấy Từ Lân đến, nóng nảy đi tới đi lui trong phòng, thầm nghĩ:
“Thật kỳ lạ! Lang Trung Hiệp Từ Lân này là người thế nào? Ta bị thương, người cứu ta đến đây lo lắng, chăm sóc đủ thấy người tốt với ta. Nay ta không đắc tội gì với người, tại sao có thái độ như vậy? Trừ phi là Trình Bát đã nói những lời phỉ báng ta với
hắn. Nhưng Giang Tiểu Nhạn ta là một trang nam nhi hảo hán, đường đường quân tử, nếu không vừa ý ta thì cũng có thể nói thẳng chứ?”.
Chờ một hồi lâu nữa, cửa phòng mở ra đi vào hai người, một người là tên nô bộc đang ôm bọc hành lý của hắn, ngay cả tiểu đao cũng ở trong đó. Còn một người là nhi tử của Từ Lân là Từ Hạc Vân, mặc áo dải lụa màu xanh, thái độ có vẻ khách sáo, gật đầu nói với Tiểu Nhạn:
- Giang huynh, vết thương của huynh đã lành rồi. Đây là hành lý cùng ngân lượng của Giang huynh đều do phụ thân ta lấy từ khách điếm trở về. Nếu Giang huynh muốn ở lại đây vài ngày cũng chẳng sao, bằng không có thể lên ngựa ra đi, hẹn ngày gặp lại.
Tiểu Nhạn nghe ngẩn người, nhưng cũng ôm quyền nói:
- Từ đại gia có nhà không?
Từ Hạc Vân gật đầu đáp:
- Có!
Thái độ hắn thập phần lạnh nhạt.
Tiểu Nhạn nói:
- Nếu có ở nhà xin thỉnh người đến đây gặp mặt. Tiểu Nhạn ta từ xa đến đây đầu sư, nếu không cử được thiết côn, tại hạ tìm nơi luyện tập khi nào có đủ sức sẽ xin trở lại. Mạng tại hạ đã được Từ đại gia cứu, lưu lại nơi đây đã làm phiền người rất nhiều, khó khăn lắm mới trị lành vết thương. Lẽ ra tại hạ phải gặp người để nói đôi lời đa tạ thâm ân cứu mạng.
Từ Hạc Vân khoát tay nói:
- Bất tất phải lo lắng. Người giang hồ tương trợ nhau là lẽ thường tình, Giang tiểu huynh đừng bận tâm. Huynh nên mau trở về Trấn Ba huyện đi. Nếu quả thật huynh thấy phụ tử ta là người tốt, chờ sau này bọn ta cùng Côn Lôn phái quyết đấu, huynh không tham gia là được.
Rồi cười lạnh nói tiếp:
- Huynh về có thể báo với Bào Chấn Phi, huynh đệ họ Long cùng Cổ Chí Minh là mùa thu năm nay Từ gia phụ tử của ta tất sẽ tìm đến chúng, bảo chúng chuẩn bị đi.
Dứt lời, định quay đi, Tiểu Nhạn vội vã kéo tay Từ Hạc Vân lại, nói:
- Từ đại ca, huynh nói gì đệ không hiểu được? Tại hạ tuy là nhi tử của đồ đệ Côn Lôn phái, nhưng họ chính là thù nhân của ta.
Từ Hạc Vân đẩy tay Tiểu Nhạn cười lạnh, nói:
- Ai tin?
Tiểu Nhạn bị đẩy cơ hồ muốn té, vội vã chạy ra khỏi phòng ngăn Từ Hạc Vân một tay vỗ ngực thề nguyền:
- Giang Tiểu Nhạn ta nếu nói một câu gian trá cho trời đất không dung. Phụ thân ta chính là do huynh đệ họ Long sát tử, ta ở nhà Bào lão đầu nuôi heo, nuôi ngựa chịu đủ điều sỉ nhục bởi Bào Chí Lâm. Lần này, ta sát thương huynh đệ họ Long, bị truy đuổi đến đây, mong muốn được bái phụ thân huynh làm sư phụ, học võ nghệ trở về báo thù.
Thái độ Từ Hạc Vân có chút ôn hòa, quay người lại đang muốn nói rõ với Tiểu Nhạn, chợt thấy Lang Trung Hiệp từ trong cửa nhỏ bước ra, tay cầm hai phong thư mặt đầy sắc giận nói:
- Đừng nghe lời gian giảo của hắn. Tiểu tử này là người của thủ hạ Bào Côn Lôn, định đến đây để thám thính sự tình nhà ta, muốn biết ta đối phó với Bào Côn Lôn thế nào.
Lang Trung Hiệp đưa hai phong thư cho Tiểu Nhạn, nói tiếp:
- Nếu ta không đọc hai phong thư này thì có lẽ đã bị mi lừa gạt rồi. Giờ mi mau đi đi. Trở về báo với Bào Côn Lôn ta không sợ đâu. Đến mùa thu, ta sẽ đến Trấn Ba tìm chúng. Nếu mi có lương tâm, đến lúc đó đừng chen vào giúp chúng, bằng không kiếm ta cũng chẳng lưu tình.
Tiểu Nhạn cảm thấy hoang mang, mơ hồ, lòng nóng như lửa đốt, giậm chân nói:
- Xảy ra chuyện gì vậy? Ta không biết chữ. Bức thư này là do người cầm đến đó mà.
Lang Trung Hiệp cười nói:
- Ta cầm đến, nhưng mà ta lấy từ trong hành lý của mi ra. Thư này là của Bào Chí Lâm ở Hán Trung phủ Côn Lôn tiêu điếm phái sư đệ của hắn là Trương Chí Kỳ, Miêu Chí Anh đến Thành đô mà giao cho Nga Mi Hổ Lý Đại Thành, bảo hắn đến đây đối địch với ta, ngăn ta không thể đi đến tử chiến với chúng.
Tiểu Nhạn suy nghĩ một lát, bèn thở dài nói:
- Từ đại gia đã nghĩ oan cho tại hạ rồi. Xin để tại hạ nói rõ lai lịch của bức thư này. Vốn tại hạ từ Trấn Ba chạy ra, từ Vạn Nguyên lầu đoạt ngựa, con ngựa mà đại gia đang cưỡi, nửa đêm ở phá miếu bị mất đi. Ngựa này hung hãn đá chết tên trộm ngựa chạy đi, còn tại hạ bị sai nha hiểu lầm giết người nên bắt giam, sau mới trốn thoát được. Trên đường gặp Hắc Báo Tử Ngũ Kim Hổ đưa ta vào núi, vì chẳng muốn làm cường đạo, nên thừa lúc bọn chúng xuống núi đánh cướp xa hàng của Côn Lôn phái để tại hạ ở lại coi nhà mà lấy chút ngân lượng trốn đi. Nào ngờ, giữa đường trời tối lại gặp hai người cưỡi ngựa đuổi theo, tại hạ sát thương một người đoạt lấy một con ngựa. Hành lý hiện giờ là từ trên con ngựa đó. Trong hành lý có ngân lượng lại có hai phong thư. Vì không biết chữ nên không mở ra xem. Hôm nay đại gia nói thì tại hạ mới biết là mình đã giết tên môn đồ của Côn Lôn phái là hai bảo tiêu.
Lang Trung Hiệp nghe những lời này, trầm tư một lát, rồi nói:
- Lời này có thực không?
Tiểu Nhạn nói:
- Nếu tại hạ nói lời sai ngoa thì trời tru đất diệt. Bào Côn Lôn và huynh đệ họ Long đã sát tử thân phụ, mẫu thân phải đem bào đệ theo để cải giá, bỏ tại hạ cô thân thế này nên quyết tầm sư học võ, ngày sau báo thù thâm. Từ đại gia, chỉ cần người chịu truyền võ hai năm, tại hạ sẽ đi ngay. Người trong Côn Lôn phái chỉ trừ Mã Chí Hiền và Lỗ Chí Trung ra còn lại đều đáng giết.
Lang Trung Hiệp vừa nghe lại mỉm cười, đi hai bước, sảng khoái nói lớn:
- Mi thật là muốn gấp rút tìm Bào Côn Lôn và huynh đệ họ Long báo phụ thù sao?
Tiểu Nhạn bi thương rơi lệ nói:
- Đương nhiên rồi! Hôm nay học xong võ nghệ thì hôm sau sẽ đi liền. Không giết được huynh đệ họ Long thì việc gì cũng chẳng làm, ngay cả bọn Trình Bát có đánh tại hạ cũng không màng. Việc tại hạ không nhịn được là mối thù sát phụ.
Lang Trung Hiệp nói:
- Được! Hôm nay ta đi ngay. Trước tiên đến Tử Dương, sau đó đến Trấn Ba. Mi báo thù hận còn ta cùng chúng quyết một trận anh hùng. Sau đó trở về Lang Trung ta sẽ truyền võ cho mi.
Tiểu Nhạn vừa nghe tức thời đổi buồn thành vui hoan hỉ đến nổi nhảy dựng lên cười nói:
- Được! Từ đại gia, chúng ta đi ngay. Không biết đại gia mang theo mấy người?
Lang Trung Hiệp lắc đầu nói:
- Không mang một người, chỉ có ta và mi thôi. Đến lúc đó, mi cũng không cần ra tay, chỉ dựa vào một thanh bảo kiếm này, ta bảo đảm Bào Côn Lôn sẽ quỳ dưới chân ta, còn khiến ba mươi môn đồ của lão không chết cũng bị thương.
Tiểu Nhạn nghe lời này của Lang Trung Hiệp cảm thấy có chút ngạc nhiên.
Từ Hạc Vân có chút biến sắc, ngăn cản phụ thân nói:
- Phụ thân, hãy cùng Giang tiểu huynh đệ thương lượng rồi hãy tính, nếu không hài tử cũng phải theo phụ thân.
Lang Trung Hiệp khoát tay nói:
- Mi không cần đi. Hãy ở lại trông nom gia trang.
Từ Hạc Vân lưỡng lự nói:
- Nhưng hài nhi nghe nói, môn đồ Bào Côn Lôn rất đông, lại có nhiều người võ công cao cường. Phụ thân đơn thân độc mã làm sao ngăn được bọn chúng.
Lang Trung Hiệp nghe lời này lập tức nổi giận mắng:
- Ngươi đừng chen vào. Lời ta nói ra đâu thể thay đổi.
Rồi bảo gia nhân chuẩn bị ngựa. Còn đích thân Từ Lân vào trong thu thập hành lý.
Tiểu Nhạn cũng đã cầm lấy hành lý của mình. Tuy cao hứng nhưng lòng có chút lo buồn, thầm nghĩ:
“Lang Trung Hiệp tuy võ công cao cường nhưng làm sao có thể địch nổi với bao nhiêu người của Bào Côn Lôn?”.
Nhưng lại nghĩ:
“Người dũng khí như vậy lẽ nào ta không bì kịp?”.
Như vậy nên Tiểu Nhạn hiên ngang đi vào trong chuồng ngựa.
Lúc này, tất cả tráng đinh của Từ gia đều sắc mặt u buồn nhưng không ai dám lên tiếng.
Nô bộc chuẩn bị hai con ngựa một là hắc mã, một là bạch mã lông trắng như tuyết đầu ngẩng cao dường như còn mạnh mẽ hơn cả hắc mã. Lại cầm ra một bọc hành lý đơn giản của Lang Trung Hiệp và một thanh bảo kiếm dài khoảng một thước đặt trên lưng con bạch mã.
Hành lý và cương đao của mình, Tiểu Nhạn cũng đặt lên lưng hắc mã.
Lang Trung Hiệp từ trong nội trạch bước ra tinh thần sảng khoái, mặc áo dài lụa màu xanh, chân mang đôi hài ngư lân, sau lưng vắt vẻo một cái nón cỏ, cao hứng đi đến nhìn thấy ngựa đã chuẩn bị xong bèn nói:
- Chúng ta đi.
Lúc đó, nô bộc dẫn hai con ngựa ra ngoài. Từ Hạc Vân và bọn tráng đinh đưa hai người ra khỏi cửa.
Hai người nhận cương ngựa rồi nhảy lên lưng ngựa. Những người phía sau nhất tề nói:
- Đại gia nhất lộ bình an.
Lang Trung Hiệp chỉ mỉm cười nói:
- Các ngươi hãy về đi.
Rồi ra roi thúc ngựa chạy lên phía trước. Tiểu Nhạn cũng thúc ngựa chạy theo, đồng thời trên lưng ngựa quay người, ôm quyền chào từ biệt bọn Từ Hạc Vân.
Lang Trung Hiệp không ngoảnh đầu lại một mạch quất ngựa nhẹ nhàng ra khỏi thôn phóng theo đại lộ về phía đông, vó câu bạch mã cồm cộp lao đi....

