- Nhãi con có phải là Trầm Miên Tích, đệ tử của Thất Độc Thần Chưởng lọt lưới đấy chăng? Thật là mòn nhẵn gót giày tìm chẳng thấy, bỗng dưng gặp phải chẳng phí công. Ha ha … ha ha … ha ha …
Lồng trong tiếng cười, cánh tay lão vụt vươn dài ra chộp vào đầu vai của Trầm Miên Tích.
Trước cái chết đã hiện rõ trước mắt, Trầm Miên Tích cắn răng than dài:
- Hết rồi! …
Bỗng nhiên một giọng quát to vang lên:
- Dừng tay!
Tế Đài Hán Tử khẽ giật mình, buông rơi ngay thế chộp, ánh mắt lia nhanh về hướng tiếng quát, miệng không khỏi bật lên tiếng ồ kinh ngạc:
- Ngươi là ai? Sao cứ mãi tìm cách chống đối lão phu thế?
Thiếu nữ áo đen không vội đáp, trỏ tay về hướng phiến đá to, cách đấy hơn trượng lạnh lùng bảo:
- Ác tặc, mi tự tin là thân hình mình cứng rắn hơn tảng đá kia chăng?
Năm ngón tay nàng đồng thời xòe ra xỉa vào hướng tảng đá lồi nọ.
Động tác của nàng trông ra rất chậm chạp, lại không nghe tỏa ra một luồng gió kình nào, thế nhưng phiến đá to lại chầm chậm lung lay.
Tiếp theo đấy, từng miếng rơi lả tả xuống đất, khoảnh khắc sau, phiến đá to hơn hai vòng tay ôm đã hoàn toàn biến thành một khối thể vụn vằn lấp trắng mặt đất.
Tế Đài Hán Tử thầm rúng động kinh mang, đứng trơ cả buổi một nơi chẳng nhúc nhích.
Thiếu nữ áo đen bỗng bật ra một tiếng thở dài và chỉnh ngay sắc diện:
- Ta mở lòng rộng lượng dung cho nữa đấy! Cút ngay.
Tế Đài Hán Tử qua giây phút sửng sốt lia tia mắt căm hờn về phía đối phương, đoạn hú lên một tiếng to, nhấc bổng người lên mút cao như một cây pháo xẹt, lao đi mất dạng.
Thiếu nữ áo đen nhìn theo bóng Tế Đài Hán Tử đi khuất, mới lẩm bẩm lấy mình:
- Sao Hà Ngô Vỹ vẫn chưa đoạt được chiếc chìa khóa ngọc? Trước khi chiếc chìa khóa ấy chưa lọt vào tay đại ca, ta chưa có thể giết lão được!
Trầm Miên Tích trước cảnh tượng vừa diễn tiến, cậu ta đứng thộn người ra một nơi, muốn nói gì nhưng ngập ngừng lại thôi.
Thiếu nữ áo đen sau tiếng thở dài, quay sang bảo cậu ta:
- Các hạ mau tìm vào động đá nơi bờ núi này, để thăm u hồn cô đơn đáng thương nọ!
Trầm Miên Tích vòng tay cảm tạ:
- Đa tạ ơn dày của cô nương đã hai lần cứu mạng!
Nhưng đến khi cậu ta ngẩng đầu lên, thiếu nữ áo đen nọ đã biến mất từ lúc nào rồi!
Chỉ không hơn cái nháy mắt mà nàng đã đi mất như biến, thuật khinh công ấy khiến Trầm Miên Tích vừa khiếp hãi vừa khâm phục cực cùng!
Bao nhiêu đầu mối nghi nan bỗng ùn ùn kéo về một lúc quay cuồng trong đầu cậu ta:
- Thiếu nữ áo đen tại sao luôn hai lần buông tha lão Tế Đài Hán Tử? Giữa nàng và hắn có liên quan chi với nhau chăng? Hay là …
Nhưng một ý nghĩ khác đã gạt ngay nghi vấn trước.
Vì nếu như giữa thiếu nữ bí mật áo đen cùng Tế Đài Hán Tử có quan hệ với nhau, tại sao nàng lại hai phen ra mặt cứu ta? Trong động đá dưới bờ Lệ Huyết Trần này có nhân vật nào trú ẩn? Thiếu nữ áo đen vì sao lại bảo là rất đáng thương?
Suốt bao nhiêu ngày nay, bao nhiêu vấn đề, bao nhiêu sự việc tới tấp dồn dập đến, khiến Trầm Miên Tích phải điên đầu nghĩ ngợi …
Giữa lúc cậu ta đang moi óc để trả lời những câu hỏi hóc búa đang quay cuồng như tơ rối trong đầu, thì từ dưới Lệ Huyết Trần, giọng hát thê thiết nọ lại nhè nhẹ vọng vang vào không khí, não nùng quái đản như một giọng rên than của một oan hồn vương mang nhiều hận uất.
Cậu ta nhìn lên sắc trời, vầng thái dương chói chang như mâm lửa chiếu thẳng những tia nắng thiêu đốt xuống đỉnh đầu.
Giọng hát nọ vẫn từng câu từng lời như thắt chặt buồng tim người, thứ nhất là những tiếng gọi cuối cùng tên của người yêu, càng khiến cậu ta muốn rưng rưng nhỏ lệ.
Từng bước nặng nề uể oải nện lên đất, Trầm Miên Tích như một kẻ mất hồn tiến lần về phía cửa động, xông thẳng vào chẳng chút ngần ngừ …
Cửa động rất đỗi chật hẹp, chỉ đủ cho một người lách mình đi vào, bên trong tối om om như mực, ngửa bàn tay chẳng thấy năm ngón.
Nhưng giọng hát có một sức thu hút nhiệm mầu khiến Trầm Miên Tích cứ bước vào, bước vào, cứ như một người không chủ định.
Thoang thoảng một luồng gió núi bên trong động sâu hun hút thổi lồng ra ngoài, mang theo một mùi tanh nồng nặc muốn nôn đi được.
Trầm Miên Tích không chịu nổi với mùi tanh khó ngửi ấy, vội dùng tay bịt chặt lấy mũi mình dùng chân dọ dẫm đường đi.
Bất thần …
Chân cậu ta đụng phải một vật đen trơn, vội vàng cúi xuống dùng tay lần mò, thình lình chạm phải một chùm tóc, hốt hoảng giật lùi la to:
- Người chết!
Liền theo đó, giọng ca nọ cũng ngừng bặt.
Sau vài phút, giọng ca ai oán nọ lại cất lên.
Trầm Miên Tích lắng nghe, cứ sau một câu hát lại gọi tên cha chàng trong thống thiết, não nùng. Cậu ta khẽ nhíu mày suy tư:
“Giữa người và cha ta chắc chắn có liên quan, nếu không, bà ta cứ gọi tên cha ta mãi thế? Không lẽ bà ta là …”.
Bỗng giữa lúc ấy, từ trên mỏm vực vang lên từng loạt hú lanh lảnh, đúng là giọng hú báo hiệu của những tên Hỏa Đăng Giáo.
Trầm Miên Tích giật mình biến sắc, chưa biết xử trí ra sao, thì bên tai cậu ta bỗng vang lên một giọng nói nhỏ như muỗi:
- Nhóc con, mau vào đi!
Trầm Miên Tích rất ngạc nhiên, thầm nghĩ:
“Ta đã cùng đường, vào cũng chết không vào cũng chết. Âu số phận đã an bài!”.
Cậu ta liền hướng theo tiếng nói vừa phát ra, chầm chậm đi vào.
Càng vào sâu, không khí càng âm u, rùng rợn, khí lạnh toát ra khiến tay chân cậu ta như muốn cứng đờ.
Vốn bản tính cương cường, Trầm Miên Tích càng gặp nguy càng dũng cảm, nghiến răng dấn bước.
Ở cuối góc động, trên chiếc giường đá, một nữ nhân bịt mặt đang ngồi yên như thần tăng nhập định.
Nữ nhân bịt mặt sau một thoáng sững sờ, quát hỏi:

