Chương 5: Ngân Hà Tiên Tử
Bóng trắng ấy đúng là Hà Ngô Vỹ, người cùng thiếu nữ áo đen đã mục kích cái chết của Thất Độc Thần Chưởng Tống Kiệt tại Phù Long Cốc.
U Linh Huyết Kiếm Khách Hà Ngô Vỹ buông tiếng cười lồng lộng:
- Phải! Nếu hai người thật tình trả lời những câu hỏi của ta, may ra ta có thể dung cho một dịp sống sót.
- Chuyện chi? Cứ hỏi, nếu được ta sẽ trả lời, nhưng vừa rồi các hạ đã giết chết một cao thủ bổn giáo, mối nợ ấy bổn giáo khó thể bỏ qua.
U Linh Huyết Kiếm Khách Hà Ngô Vỹ cười lạt:
- Khoan bàn đến chuyện kia vội. Ta hỏi đây, Tế Đài Hán Tử hiện ở đâu? Đợi khi gặp mặt lão, mọi chuyện sẽ có cách giải quyết.
Thì ra U Linh Huyết Kiếm Khách tung mình đuổi gấp theo lão Tế Đài Hán Tử, nhưng nửa đường lại mất tăm bóng địch, đang lúc sục sạo tìm tòi, chợt nghe tiếng hò hét sát phạt phía trước chẳng xa, chàng vội phóng đến nơi, vừa vặn gặp Trầm Miên Tích bị nguy, chàng vội tung ra một đòn sát thủ cứu mạng Trầm Miên Tích.
Nghe U Linh Huyết Kiếm Khách truy hỏi tung tích Tế Đài Hán Tử, gã Hỏa Đăng Giáo nọ hơi biến sắc, lừ mắt sang đồng bọn như đợi ý.
Thấy đối phương không trả lời, lại nháy mắt ra hiệu, U Linh Huyết Kiếm Khách thoáng trông qua sắc diện hai người là hiểu ngay sự việc.
Thân pháp như một bóng ma nguyệt quế, U Linh Huyết Kiếm Khách phóng đến cạnh gã Hỏa Đăng Giáo đứng phía trái, chộp nhanh vào hổ khẩu của đối thủ quát hỏi:
- Nói hay không?
Tuy bị đau điếng, nhưng gã nọ nghiến răng cam chịu, chẳng hé môi nói một tiếng nào.
Gã còn lại lập tức quát to một tiếng thị uy, vung trường kiếm xỉa nhanh vào hậu tâm Hà Ngô Vỹ.
Vừa nghe hơi gió, U Linh Huyết Kiếm Khách cấp thời xoay nhanh người lại, vung chân đá văng mũi kiếm của đối thủ đi nơi khác, tả thủ đồng thời chĩa ra lồng với tiếng quát lanh lảnh:
- Nếm một chỉ của ta!
Một luồng chỉ kình bắn vút vào không khí và chiếu thẳng vào huyệt Trung Đình của đối phương.
Gã nọ không sao chịu thấu, lảo đảo thối bộ mấy bước liền, rồi té nhào xuống đất, da mặt chuyển sang màu trắng.
Tay trái U Linh Huyết Kiếm Khách vẫn nắm chặt lấy gã kia, gằn giọng hỏi:
- Mi có bằng lòng khai báo chỗ ẩn náu của Tế Đài Hán Tử chăng?
Gã nọ vì bị cườm tay như sắc nguội của đối phương siết chặt, nghiến răng chịu đựng được một lát, cuối cùng rên rỉ van xin:
- Xin thiếu hiệp lỏng tay, tôi sẽ nói. Hiện giờ có thể Tế Đài Hán Tử đã đến Chi Khúc Trấn rồi.
- Nói thật chứ?
- Ông nội tôi sống dậy cũng không dám nói láo với Hà thiếu hiệp.
- Cút ngay!
Trầm Miên Tích đang nằm im dưới đất, thình lình lồm cồm chổi dậy, hấp tấp cất lời:
- Hà thiếu hiệp chớ nên buông tha gã, bằng không chúng ta đến Chi Khúc Trấn, chẳng khác nào đút đầu vào lưới rọ.
U Linh Huyết Kiếm Khách sực tỉnh ngộ gật đầu:
- Lời các hạ rất có lý!
Nhướng mắt nhìn lên, thấy gã Hỏa Đăng Giáo nọ đã phóng đi ngoài trượng xa và đang cắm cổ mải miết chạy, đầu cũng chẳng dám ngoái cổ nhìn lại.
U Linh Huyết Kiếm Khách khẽ mỉm cười, người thoáng rướn lên, thân hình đã như một vệt khói bắn nhanh ra, chặn lấy lối tiến của gã.
Tên Hỏa Đ...

