watch sexy videos at nza-vids!

Tị Tuyết Truyền Kỳ

score
Đánh giá: 4.5/5, 1245 bình chọn
g Kha Đô đuổi theo hướng Hô Vô Nhiễm và Hồng Cầm vừa đi.

Kha Đô rúng động, từ ánh mắt Ngải Mục nhận ra đối phương không chỉ ôm lòng quyết tử mà hoàn toàn vô oán vô hối.

“Xoạt”, từ trận địch xạ ra mũi tên đầu tiên.

Kha Đô đuổi kịp Hô Vô Nhiễm, ba người cưỡi ngựa lướt vào vùng giữa sa mạc, ban đầu còn nghe sau lưng có tiếng hò hét vang trời, thoáng sau, tất cả đều yên lặng.

“Hiện tại chỉ có tuyết liên và bảo châu.” Hô Vô Nhiễm vỗ nhẹ lên cái bao sau lưng, nhìn Hồng Cầm rồi lạnh nhạt nói với Kha Đô: “Hy vọng lúc gặp Thiết Soái, ngươi sẽ nói rõ nguyên nhân mất da dê.”

“Vì sao ngài muốn họ chết uổng?” Kha Đô bi phẫn hét lên.

Hô Vô Nhiễm thở dài: “Họ không chết uổng mà có giá trị.”

“Giá trị gì đây?”

“Đổi lại an toàn cho ta, ngươi và Hồng Cầm.” Hô Vô Nhiễm nhấn mạnh từng chữ.

Kha Đô không hiểu: “Chúng ta có thể đi cùng.”

Hồng Cầm cắn môi: “Trên sa mạc không ai so được với tốc độ của sa đạo, chúng có cách thuần phục ngựa đặc biệt, nếu cùng đi, e rằng chúng ta không thoát được ai.”

Kha Đô rít lên: “Hiện tại chỉ còn lại ba người, chỉ cần gặp một nhóm sa đạo cũng khó thắng.”

Hô Vô Nhiễm lạnh lùng: “Chúng ta có lựa chọn khác ư?”

Kha Đô ngẩn người, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chỉ có Hô Vô Nhiễm mới kịp thời dằn lòng quyết định như vậy. Dù thế, lòng gã vẫn có cảm giác bỏ rơi chiến hữu, không thể thích ứng nổi.

Hồng Cầm buồn bã: “Xin lỗi, là muội sai lầm.”

Hô Vô Nhiễm nhìn về phái trước, lẩm bẩm như muốn giải thích: “Lúc mỗi chiến sĩ xuất phát đều đã chuẩn bị sẵn sàng hy sinh cho Tỵ Tuyết thành.”

Kha Đô khuyên: “Công chúa điện hạ không cần tự trách, Cuồng Phong Sa Đạo xuất hiện quá bất ngờ, hiển nhiên chúng có tình báo, định dồn chúng ta vào tử địa.” Vô tình gã xưng hô là “chúng ta.”

Hô Vô Nhiễm hít sâu một hơi: “Họ sẽ không hy sinh uổng phí…”

Mắt Hồng Cầm lóe lên vẻ kiên định ngược hẳn với dáng vẻ yếu nhược: “Vì thế chúng ta phải sống sót.”

Mắt Hô Vô Nhiễm cũng lộ rõ vẻ đau đớn: “Đúng, vì niềm tin của huynh đệ đã chết, chúng ta phải sống sót.”

Niềm tin.

Kha Đô rúng động, chợt hiểu vì sao ánh mắt Ngải Mục nhìn mình lại vô hối vô oán.

– Vì những Tỵ Tuyết chiến sĩ đều tin rằng dùng máu thịt ngăn cản địch nhân là hy sinh chính đáng. Họ đều biết, mình không hy sinh uổng phí, bởi họ tin Hô Vô Nhiễm nhất định kịp thời đưa Hồng Cầm và Ngưng Lộ bảo châu đến cho Thiết Soái, đổi lại yên bình cho Tỵ Tuyết thành.

Còn Hô Vô Nhiễm và Hồng Cầm, cũng đang hy sinh chính bản thân.

Gã trầm mặc hồi lâu, tựa hồ hiện tại mới chân chính hiểu được tôn nghiêm của người Tỵ Tuyết thành.

Đi được chừng nửa dặm, Hô Vô Nhiễm nhảy xuống ngựa, áp tai sát mặt đất, biến sắc lẩm nhẩm: “Kì quái!”

Kha Đô hỏi: “Sa đạo đuổi theo ư?”

“Không.” Hô Vô Nhiễm lại nhảy lên ngựa, dõi mắt theo những đụn cát mấp mô: “Chúng dàn trận tiến lên từ từ, không vội đuổi theo chúng ta, vì sao nhỉ?”

Kha Đô ngẫm ngợi một chốc: “Như ngài nói, có lẽ mục đích của sa đạo chỉ là ngăn cản chúng ta đến gặp Thiết Soái kịp thời…”

Hô Vô Nhiễm nhớ lại cặn kẽ tình hình: “Địch nhân bày ra mai phục thanh thế lớn như vậy, hiển nhiên đã trinh sát rõ ràng hành tung của chúng ta, định diệt sạch.” Y khẽ lắc đầu, tỏ vẻ nghĩ ngợi: “Ngươi không biết ân oán giữa sa đạo và bọn ta, huynh đệ ruột của Khốc Liệt vương tử cũng chết trong tay ta, hắn không đời nào bỏ qua dễ dàng thế.”

Kha Đô ngang nhiên: “Sa đạo điều tra rõ tình hình của chúng ta, tất biết đến tại hạ. Dù Khốc Liệt mạnh cỡ nào cũng phải e dè Thiết Soái, không muốn gánh trách nhiệm giết cận vệ của ngài.”

Hô Vô Nhiễm nhún vai: “Trên sa mạc, Khốc Liệt vương tử không sợ ai hết.”

Kha Đô chú ý thấy Hô Vô Nhiễm mỗi lần đề cập đến Khốc Liệt đều cho thêm hai chữ “vương tử”, thầm nhủ có lẽ là một dạng tôn kính địch nhân, dù Tỵ Tuyết thành và sa đạo là cừu địch không đội trời chung.

Hồng Cầm cũng ngẫm ngợi: “Sa đạo quyết không bỏ qua cho bất kỳ ai của Tỵ Tuyết thành, bất kể vì nguyên nhân gì.”

Ba người trò chuyện nhưng vó ngựa không hề chậm lại.

Kha Đô hỏi Hô Vô Nhiễm: “Được rồi, chúng ta tạm thời nhận định sa đạo bất kể vì nguyên nhân gì cũng không bỏ qua cho người Tỵ Tuyết thành. Vì sao chúng lại không mai phục ở phía bắc, chừa đường thoát cho chúng ta?”

Hồng Cầm đáp: “Có lẽ sự việc quá nhanh, chúng căn bản không kịp bố trí nhân thủ vây chặt chúng ta.”

Kha Đô ngẫm nghĩ một lúc rồi trầm giọng: “Đã gọi là tri bỉ, Tỵ Tuyết thành chắc hiểu rõ cách ẩn tàng của sa đạo?”

Hô Vô Nhiễm nhìn gã, nhất thời thấu hiểu: “Đúng, nếu sa đạo bày bố mai phục trước, chiến sĩ dò đường phải phát hiện tung tích của chúng.”

Kha Đô lạnh buốt trong lòng: “Vậy là địch nhân cố ý chừa lối phía bắc cho chúng ta?”

Chưa dứt lời, con bạch mã của Hồng Cầm hý vang, hai chân sa vào cát.

Hô Vô Nhiễm hô lên kinh hãi: “Lưu sa.” Y lập tức minh bạch tất cả, sa đạo không hề nương tay lưu lại đường chạy cho bọn y, vì nơi đây là đầm lầy cát trong Bộc Hỏa Sa Mạc có thể nuốt chửng tất cả.

Hô Vô Nhiễm quát vang với Hồng Cầm: “Đừng dừng lại, cố gắng tăng tốc quay về…” Y nắm chặt roi ngựa, chỉ cần nàng sa xuống sẽ mạo hiểm xông lên cứu.

Hồng Cầm dốc sức giục ngựa, con bạch mã cực kỳ thông linh, thấy dưới chân mềm nhũn liền hý vang mấy tiếng rồi tận lực nhảy lên, kéo theo một vùng cát, thoát thân khỏi lưu sa. C...

« Trước123456...24Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đông Phương Nhất Chiến
» Hận Thù Quyết Tử
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
» Vệ Tư Lý Hệ Liệt – Thần Tiên
» Vũ Điểm Cô Thiên
Tags:
bạn đang xem

Tị Tuyết Truyền Kỳ

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Tị Tuyết Truyền Kỳ v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk