Lưu sa trong sa mạc khác hẳn đầm lầy trên thảo nguyên. Đầm lầy trên thảo nguyên đều ở nơi có nước, rất dễ nhận ra, còn ở sa mạc mênh mang, đâu đâu cũng là cát vàng, khó lòng phân biệt được. Một khi người hay gia súc đặt chân vào khu vực của lưu sa, lúc đầu không nhận ra nhưng được mấy bước sẽ lún sụt. Lưu sa có sức hút cực lớn, khẽ động đậy sẽ càng lún sâu thêm cho đến khi chìm hẳn, thêm vài cơn gió, tất cả sẽ trở lại như bình thường. Đây là nguyên nhân trong sa mạc thường có những vụ thất tung ly kì, vô duyên vô cớ.
Lúc này đây, vùng hiểm địa đó đang chắn ngang trước mặt họ.
Đầm lầy cát là cấm địa trong sa mạc, dù sa đạo tung hoành đại mạc cũng không dám ơ hờ tiến vào, nên không phái người bày ra mai phục.
Đã tiến vào khu vực của lưu sa, dù có lương câu khoái mã dốc sức chạy khi chưa sa chân hẳn, đến khi cạn lực, kết cục cũng là chìm nghỉm.
Kha Đô tuy lần đầu đến sa mạc nhưng cũng nghe về sự lợi hại của lưu sa, trầm giọng hỏi: “Có vòng qua được không?”
Hô Vô Nhiễm nhìn dải cát vàng mênh mang trải trước mặt, chầm chậm lắc đầu: “Chỉ sợ chúng ta đã tiến vào khu vực đầm lầy cát, tốt nhất là quay lại.”
Kha Đô nhớ đến hơn ngàn sa đạo sau lưng, hít sâu một hơi: “Nếu chúng ta liên tục phi ngựa, toàn lực lao tới, có qua được không?”
Hồng Cầm còn hoảng sợ, vỗ nhẹ lên ngực: “Sa đạo quen thuộc sa mạc hơn hết, chỉ qua việc chúng không dám đặt mai phục ở đây là biết vùng lưu sa này cực rộng, sợ rằng không qua được…”
Gương mặt anh tuấn của Hô Vô Nhiễm lóe lên nét thống hận: “Khốc Liệt vương tử giảo trá đa kế, bức chúng ta vào đây tất nắm chắc chúng ta mọc cánh cũng khó thoát. Dù chúng ta qua được, chỉ sợ lúc đó người ngựa mỏi mệt, Cuồng Phong Sa Đạo chỉ việc đợi sẵn.”
Ba người nghe thấy sau lưng tiếng chiến mã của địch hý vang gần lại, nhưng vẫn không đề ra được chủ ý.
Hô Vô Nhiễm hướng ánh mắt sáng rực nhìn Kha Đô: “Nếu hiện tại ngươi quay lại, Khốc Liệt vương tử chắc sẽ không giết.”
Kha Đô ngây người rồi cười vang: “Không sai, có lẽ hắn sẽ mượn cớ này lấy lòng Thiết Soái.”
Hồng Cầm lạnh lùng cắt ngang: “Có khi Khốc Liệt vương tử và Cuồng Phong Sa Đạo sẽ trở thành tiên phong của Thiết Soái tiến công Tỵ Tuyết thành.”
Hô Vô Nhiễm giơ tay ngăn nàng, nghiêm mặt nói với Kha Đô: “Tỵ Tuyết thành và Cuồng Phong Sa Đạo không đội trời chung, bọn ta tự biết rơi vào tay sa đạo sẽ không thoát mạng được, ngươi không cần chết uổng theo làm gì.”
Kha Đô tắt cười, sầm mặt bạt đao: “Thủ hạ của Thiết Soái không có kẻ đầu hàng, chỉ có dũng sĩ chiến tử. Hô đại ca nếu còn vũ nhục tiểu đệ như vậy, đệ đành đấu một trận với đại ca trước.”
Hô Vô Nhiễm thấy gã nghiêm chỉnh lại, gạt sống chết sang một bên, dùng hai tiếng “Đại ca” gọi mình, hiểu ngay gã đã quyết ý, liền vỗ mạnh lên vai: “Được, mặc kệ sau này chúng ta có đối chiến hay không, giờ chúng ta là huynh đệ cùng sống chết.”
Huynh đệ!
Kha Đô nóng bừng trong lòng, bầu nhiệt huyết sôi trào, nào ngờ mình phụng mệnh đưa chiến thư tới, giờ lại cũng Tỵ Tuyết thành kề vai kháng địch, quả thật tạo hóa trêu ngươi. Gã cười vang: “Chỉ tiếc ở đây không có rượu, bằng không sẽ uống cạn mấy chén, cùng Hô đại ca kề vai giết địch.”
Hô Vô Nhiễm hân thưởng, cười vang: “Để chúng ta lấy máu sa đạo làm rượu, xem ai giết được nhiều hơn.” Thiết Huyết kị sĩ này tuy là địch nhân của y nhưng lời lẽ, hành vi đều xuất sắc, nếu không phải trong tình hình vi diệu này, tất y đã buông hết ân oán, cùng đối phương uống một phen thống khoái, đến say mới dừng.
Hồng Cầm cũng cầm đao trên tay: “Muội tuy không biết võ công nhưng khi hai người chiến tử, cũng là giây phút máu muội rải trên đại mạc.”
Hô Vô Nhiễm giữ tay nàng, chầm chậm tra vào vỏ: “Không, chúng ta thà chết trong dòng lưu sa cũng không muốn rơi vào tay sa đạo cho chúng vũ nhục thi thể.” Y quay qua nói với Kha Đô: “Hãy nhớ, giết xong mười tên phải quay lại, nếu chúng đuổi theo sẽ cùng chúng ta xông vào vùng lưu sa này.”
Hồng Cầm cười khẽ: “Còn có muội, hai người phải giết ít nhất mười lăm tên mỗi người mới đủ vốn.”
Hô Vô Nhiễm vỗ tay cười vang: “Được, chúng ta mất ba mươi huynh đệ, vậy giết ba mươi tên sa đạo.”
Kha Đô thấy nữ tử yếu ớt như Hồng Cầm cũng hào dũng đến vậy, liền vỗ vai Hô Vô Nhiễm cười lớn: “Dũng sĩ Tỵ Tuyết thành quả nhiên danh bất hư truyền, Khốc Liệt cũng trọng thưởng cho ai lấy được đầu đại ca, chúng ta giúp hắn đỡ mất một khoản…”
Ba người định kế xong, không còn lo truy binh đuổi tới, để giảm tải cho chiến mã liền bỏ hết đồ ăn lại, chỉ giữ một túi nước uống.
Hồng Cầm ở nguyên một chỗ, theo lời dặn của Hô Vô Nhiễm, dùng dao cắt một miếng bằng bàn tay trên yên ngựa, buộc vó.
Hô Vô Nhiễm cùng Kha Đô lại tìm một gò cát cách đó hơn một dặm náu mình, đeo trường đao lên eo, tay cầm cung tên, đợi sa đạo tới. Họ đứng dưới ánh sao như hai pho tượng sừng sững ngàn năm.
Không lâu sau, phía trước tối om cuồn cuộn cát bụi, tiếng người và tiếng ngựa vang lừng, càng lúc càng gần.
Hô Vô Nhiễm cười: “Khốc Liệt vương tử vạn vạn lần không ngờ chúng ta dám quay lại phản kích, hiện giờ hắn đang chí đắc ý mãn. Nhất định ta phải cho hắn biết Tỵ Tuyết thành đệ nhất dũng sĩ lợi hại thế nào.”
Kha Đô lúc đầu nghe đến tên Tỵ Tuyết thành đệ nhất dũng sĩ cũng không để ý lắm, nhưng dọc đường thấy Hô Vô Nhiễm gặp nguy hiểm không kinh hãi, hành...

