Vừa nhìn qua, viên đội trưởng đã nắm rõ tình hình. Anh ra lệnh cho lực lượng giải tán đám dân quê đang tò mò tụ tập ngày càng đông trước khu nhà mồ. Mọi người bị đuổi tản ra xa, nhưng chẳng ai về cả. Họ tụm thành từng nhóm, trèo lên các gò cao nhìn đám cảnh sát bao vây khu nhà mồ. Lòng nơm nớp thầm lo. Liệu họ có bắn chết Nhị không nhỉ?
- Anh Nhị, yêu cầu anh trao trả xác cô Lài. Bằng không chúng tôi buộc lòng dùng vũ lực. - Chiếc loa trên tay một anh cảnh sát gọi lớn lời cảnh cáo.
- Trao trả Lài ư? - Nhị như ngơ ngẩn, rồi vùng đứng dậy hét to - Không, Lài chưa chết. Tao không cho kẻ nào cướp Lài của tao đâu. Lài cũng sẽ chẳng chịu đi đâu phải không Lài?
Một tay ôm chặt xác Lài, một tay Nhị lăm lăm cây mã tấu, mặt Nhị hầm hầm, như sẵn sàng chém chết ngày kẻ nào dám xông vào.
Biết thuyết phục không xong, anh đội trưởng hất mặt ra lệnh cho cả đội hành động. Men theo bờ tường họ lẳng lặng tiến vào. Rồi một anh cảnh sát bất thần nhảy từ trần nhà xuống. Bằng một thế võ đẹp mắt và vô cùng chính xác, anh đá tung cây mã tấu trên tay Nhị. Cùng lúc, ba anh cảnh sát nữa nhảy ập vào bẻ ngoặc tay Nhị lại, giằng lấy thi thể Lài.
Mọi việc diễn ra qua dễ dàng, thuận lợi. Đám dân quê đứng bên ngoài chưa kịp thở phào ra mừng rỡ đã nghe một viên cảnh sát hét thất thanh. Nhị đã vùng thoát khỏi sự kiềm tỏa của họ rồi. Và Nhị còn mang theo một con dao găm ở bên người, nên đám cảnh sát trở tay không kịp. Một viên cảnh sát đã bị Nhị đâm trúng bả vai, đang lảo đảo lui về sau mấy bước.
- Trả Lài lại cho tao!
Với sức lực cuối cùng của con sói bị dồn vào bước đường cùng, Nhị hất tung đám cảnh sát giành lại thi thể của Lài. Cuối cùng, viên đội trưởng đành phải rút khẩu súng ngắn bên người chĩa vào Nhị uy hiếp :
- Buông cô ấy ra, nếu không tôi sẽ bắn!
- Không! - Bên ngoài mẹ của Nhị gào to - Các ông không được bắn con tôi.
- Bà im đi! - Ông Thân trừng mắt hét nhỏ - Người ta chỉ dọa thôi, không bắn thật đâu mà sợ.
- Tôi nhắc lại, tôi sẽ đếm đến ba, nếu anh không buông cô Lài ra tôi sẽ bắn đó. Một...
Dù tin lời ông Thân rằng viên cảnh sát ấy chỉ dọa thôi, nhưng đám đông vẫn không khỏi lạnh mình kinh sợ, nghe tiếng khóa an toàn bật mở, mọi hơi thở dường như ngưng lại. Nhị dường như biết sợ, anh ta hạ ngọn mã tấu đang uy hiếp một viên cảnh sát xuống, quay đầu đưa mắt nhìn Lài lần cuối.
- Không! - Nhị đột nhiên hét lớn - Lài ơi, anh không cho bọn họ chia cắt chúng mình. Anh theo em đây!
Chưa kịp hết bàng hoàng vì tiếng hét thất thanh của Nhị, mọi người đã nhìn thấy ngọn dao trên tay Nhị cắm phập xuống tim mình. Một dòng máu phụt thẳng ra, tưới xuống người Lài.
Sự việc diễn ra qua bất ngờ, khiến anh đội trưởng dù đứng cạnh bên Nhị cũng không thể nào trở tay kịp. Chỉ còn biết ngây người ra nhìn thân thể Nhị đổ ập xuống người Lài.
- Nhị! - Tung đám cảnh sát vây quanh con mình, bà Hai, mẹ của Nhị ào lên ôm lấy con khóc lớn - Trời ơi, Nhị con ơi, con đừng chết!
- Cấp cứu, cấp cứu đến mau... có người tự vận... - Hét to vào máy điện đàm, viên đội trưởng hy vọng làm được một việc gì đó an ủi người mẹ đang vật mình than khóc. Lưỡi dao đã cắm thẳng vào tim. Bằng kinh nghiệm của một người từng trải, anh biết Nhị đã chết ngay khi lưỡi dao cắm phập vào.
- Trời ơi... chuyện gì đã xảy ra thế này...
Nhóm cảnh sát đã khiêng được thi thể của Lài ra, nhưng bà Thân không còn lòng dạ nào để nhìn con. Bà la trời một tiếng rồi ngã vật ra sau bất tỉnh...
* * * * *
Cuối cùng mọi người cũng thuyết phục được ông từ đồng ý cho Lài và Nhị được an táng trong khu đất của nhà mồ ông Hội đồng. Hai ngôi mộ được xây cạnh nhau đúng như lời thề nguyền của hai kẻ yêu nhau. Sống làm chim liền cánh, chết làm cây liền cành, vĩnh viễn chẳng lìa xa.
Thời gian lặng lẽ trôi, nỗi đau mất con của hai bà mẹ cũng dần phai theo năm tháng. Mọi người ai cũng ngỡ câu chuyện tình bi thương của đôi uyên ương Lài - Nhị rồi cũng như bao câu chuyện khác dần bị quên lãng. Nhưng sự thật không phải vậy. Chỉ ba ngày sau, những người dân ở gần khu mộ đã xôn xao rồi một tin đồn rùng rợn. Rằng một lần, họ đã nhìn thấy Lài xõa tóc dài mặc nguyên bộ đồ lụa trắng đánh đu tòng teng trên ngọn liễu. Khi cười, khi khóc, tiếng cô ngân dài thảm thiết trong đêm.
Tiếp theo là vết máu của Nhị hôm nào làm loang đỏ trên nền đá hoa cương của ngôi nhà mồ. Ông từ đã nhiều lần gột rửa. Sạch lúc đó, rồi sáng hôm sau lại hiện lên với màu sắc đậm hơn, khủng khiếp hơn.
Những đôi tình nhân bạo gan đến khu nhà mồ tâm sự đều phải một phen kinh hồn vỡ mât. Không bị chọi đá đến bể đầu sứt trán, cũng bị Lài giấu mất áo quần. Cô tinh nghịch lắm. Cứ lựa lúc người ta hôn nhau là hiện lên, lè dài lưỡi nhát cho cô gái phải kinh hoàng bất tỉnh.
Ông từ cũng đã nhiều lần chính mắt mình trông thấy đôi hồn oan đó ngồi bên nhau tâm sự. Nhưng vốn là người từng trải, nhiều năm canh giữ nhà mồ nên ông không sợ. Bọn chúng cũng không làm phiền đến ông. Chỉ lang thang dạo chơi trong khu mộ làm khiếp vía kẻ yếu tim.
Tiếng đồn lan xa. Chẳng mấy chốc khu nhà mồ trở nên quạnh vắng. Không một đôi nhân tình nào dám bén mảng đến gần đây tâm sự. Trời chưa kịp tối nhưng người dân ở đây đã vội vàng đóng cửa. Và lẽ tất nhiên là chẳng một người nào dám đi ngang con đường này một mình trong đêm tối. Mọi người bảo với nhau rằng vì nợ tình chưa dứt nên oan hồn không tan....