watch sexy videos at nza-vids!

Con ma truyền kiếp

score
Đánh giá: 4.5/5, 1744 bình chọn


- Cô có thể cho tôi mượn cây quạt một lát không? - Người đàn bà ngồi cạnh bên bỗng nổi máu tò mò.

Tử Ân ngần ngừ giây phút rồi trao nó cho bà. Bà cầm lấy, xoay trở, trầm trồ rồi chợt kêu lên.

- Chà, cái hình con đại bàng này sao quen quá! Hình như tôi đã thấy nó ở đâu rồi? Không sai... nó được khắc trên ngôi nhà mồ của ông Hội đồng đây mà. Cô có bà con gì với ông Hội đồng à?

- Dì đừng nói lớn. - Tử Ân cúi thấp đầu hạ giọng - Ông Hội đồng chính là ông sơ của cháu.

- Vậy sao? - Giọng người đàn bà bỗng trở nên xa vắng, dè chừng - Trả cây quạt lại cho cô nè - Rồi bà ta ngồi xích ra xa, quay mặt hướng ra đường, không sởi lởi vui vẻ như trước nữa.

Thái độ của bà, có lẽ đã làm cho người thanh niên thật sự ngạc nhiên, cả gã chết tiệt hồ đồ vô duyên kia nữa. Cả hai đồng đưa mắt nhìn Tử Ân một cái như thầm hỏi: Là cháu ông Hội đồng thì đã sao? Có gì mà bà kia lại trở nên lãnh đạm?

Xếp cây quạt bỏ vào giỏ, Tử Ân thở ra một hơi dài đầy hối hận. Trách mình đã để lộ ra thân phận. Mà không để lộ thì sao? Về đến làng thế nào người ta cũng biết.

Chẳng phải bây giờ, mà hàng chục năm về trước, ngay từ lúc con bé xíu theo mẹ về quê tảo mộ ông bà, Tử Ân đã sớm nhận ra sự khinh khi, căm ghét của mọi người đối với mẹ con mình.

- Sao thế mẹ? Sao người ta cứ gườm gườm và tránh xa mình vậy? - Một lần Tử Ân đã bấm gan hỏi mẹ. Nhưng bà lắc đầu bảo cô con nít không nên biết chuyện người lớn.

Chuyện người lớn là chuyện gì? Tử Ân thắc mắc mãi. Cô rất muốn biết nhưng mẹ không chịu nói. Đến lúc chết bà chỉ nắm tay cô trối lại một câu :

- Ông từ là người biết rõ chuyện này.

Ông từ biết rõ... Tử Ân so nhẹ đôi vai chán nản. Cũng vậy thôi, bao nhiêu lần cô hỏi rồi, lần nào cũng nghe ông bảo :

- Thôi chuyện cũ qua rồi. Nhắc lại làm gì. Hãy để thời gian lắng chìm vào quên lãng.

Rồi ông tìm cách nói sang chuyện khác. Để đến tận bây giờ, hai mười bốn tuổi, thành người lớn rồi, Tử Ân vẫn không biết gì về gia tộc của mình và dân làng đã xảy ra chuyện gì. Sao mỗi lần nghe cô giới thiệu mình là con cháu của ông bà Hội đồng Toàn, họ đều vội ngoảnh mặt đi lãnh đạm.

Sự lạnh lùng của họ đã làm Tử Ân sợ hãi. Cô không dám về làng. Dù tài sản đất đai của gia đình cô còn để lại trên mảnh đất này nhiều lắm.

Mỗi năm một lần, cô âm thầm trở về làng đúng vào ngày tảo mộ. Trả lương cho ông từ dọn dẹp, lau chùi sơn sửa xong là Tử Ân trở về Sài Gòn ngay. Chưa bao giờ cô ở lại quá hai ngày.

- Tới nơi rồi, làm ơn nhích qua một bên cho người ta xuống. - Giọng người đàn bà nghe chát chúa. Tử Ân vội mỉm cười đứng dậy nhường đường. Rồi nặng nề xách hai va-li xuống xe.

Lần nào cũng vậy, trở về quê là tâm trạng của Tử Ân nặng nề, u ám. Cô luôn có mặc cảm của một người mang nhiều tội lỗi. Chẳng dám nhìn ai cứ bước đi lầm lũi. Lần này cũng thế, cô bước đi chầm chậm trên con đường nhỏ. Mắt mải nhìn bông hoa dại dưới chân. Tử Ân không hay sau lưng mình, hai gã đàn ông đang dõi mắt nhìn theo, mắt họ long lanh sáng rực khác thường. Tựa như mừng vui lắm.

* * * * *

Ông từ đi chưa được bao lâu, Tử Ân đã chồm người lên ngồi dậy. Bới cao mái tóc, dùng thun buộc hai ống quần cho gọn, cô mỉm cười cầm cây liềm của ông bước ra ngoài khu mộ.

Vắng vẻ, êm đềm làm sao! Tử Ân hít một hơi dài khoan khoái. Không khí ở đây trong lành quá. Thật dễ chịu. Khác hẳn Sài Gòn, luôn ồn ào tất bật, khiến người ta chẳng thể nào tịnh tâm được.

Huýt sáo nhại theo tiếng hót của một con chim, Tử Ân vừa đi vừa chặt vào những cây nhãn dọc theo bước chân mình. Không cần đếm, cô cũng biết ở đây có tất cả hai mươi cây nhãn, mười bốn cây ổi và mười tám cây xoài. Tất cả đều được trồng lên bởi tay cô. Lần nào đi tảo mộ, cô cũng lén đem theo một cây gì đó về trồng. Lần này cũng vậy, không ngoại lệ, cô đem về trồng một cây chôm chôm nhỏ.

Mộ của anh Nhị và chị Lài đây. Tử Ân dừng chân trước hai ngôi mộ còn trắng mới sơn. Cô ngồi xuống nhìn kỹ hình người con gái trong bia mộ. Còn trẻ quá! Cô tin vào câu chuyện tình thương tâm của họ, song không tin vào câu chuyện ma của ông từ vừa kể lúc nãy đâu.

- Được ở cạnh nhau trong cảnh nên thơ như thế này, anh chị tha hồ mà tâm tình nhé! - Tử Ân nheo mắt cười vui vẻ với hai người rồi hí hoáy bật quẹt đốt nhang. Cô đốt một nắm nhang thật to rồi đi cắm lên hết tất cả những ngôi mộ trong khu nhà mồ. Cô mọc um tùm quá. Bóng cô như khuất hẳn trong hàng cây rậm rạp.

Xong rồi, cô đến bên chiếc ghế đã nghỉ chân. Cô thích ngồi ở đây nghe tiếng chim hót lắm. Lần nào về quê tảo mộ, cô cũng ngồi ở chiếc ghế này hàng mấy tiếng.

Nếu bây giờ, con ma đột nhiên hiện ra thì sao nhỉ? Nhớ đến lời ông từ kể, Tử Ân không nén được bật lên cười lớn. Nó sẽ ra sao? Lù lù một đống trắng tươi à? Liệu cô có hét toáng lên rồi ngã ra bất tỉnh như cô Nga nào không?...
« Trước1...89101112...32Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện Ma Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Truyện Ma Bảy người lái buôn xấu số
» Truyện Ma OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Truyện Ma My Vampire
» Truyện Ma CHUYẾN BUS SỐ 26
12»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» CHUYẾN BUS SỐ 26
» CHUYỆN MA Vùng đất khó ở ( Có thật 100%)
» Con ma truyền kiếp
Tags:
bạn đang xem

Con ma truyền kiếp

bạn có thể xem thêm

Truyện Ma còn nữa nè

Con ma truyền kiếp v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk