watch sexy videos at nza-vids!

Con ma truyền kiếp

score
Đánh giá: 4.5/5, 1742 bình chọn


Chắc chắn là không rồi. Tử Ân lại ngửa cổ ra sau ngắm nhìn bầu trời qua khe lá. Thế gian này làm gì có ma nhát cho cô sợ chứ? Mà dù có là ma thật, Tử Ân này cũng chẳng sợ đâu. Từ nhỏ đã nổi tiếng bạo gan rồi. Nhớ thời sinh viên, chỉ cần một lời khích bác của bạn bè, cô đã dám một mình băng qua nghĩa địa trong đêm tối.

Nhớ lần đó, chỉ cầm theo một cây đèn pin nhỏ. Cô lại lỡ tay làm rơi đi đâu mất, một mình lần dò mò mẫm đi giữa hai hàng mộ, cô lang thang đi gần hai tiếng đồng hồ trong đêm tối. Vậy mà có con ma nào hiện ra nhát cô đâu? Không lẽ cô thật sự nặng bóng vía nên ma sợ không dám nhát như lời tụi nó.

Chà! Ông từ này sao đi lâu quá! Tử Ân chợt nhổm dậy đưa mắt ngó nhìn đồng hồ, lòng nôn nao, mười giờ, trưa mất rồi, không khéo chẳng kịp về chuyến xe năm giờ chiều nay đâu.

Nghĩ rồi Tử Ân đứng dậy, xuống bếp xách đầy một xô nước ì ạch bước về phía ngôi nhà mồ. Cái vệt đỏ này là vết máu của anh Nhị đây sao? Tử Ân đưa tay chạm nhẹ xuống vệt màu đỏ. Ông từ bảo không cách nào làm sạch vết này đi được. Có thật không? Tử Ân múc một ca nước đổ lên đấy rồi dùng bàn chải chà lên thật mạnh.

Đúng là ông đã già lẩm cẩm thật rồi. Tử Ân lắc đầu nhìn vệt máu mất đi một cách dễ dàng. Đúng lúc ông từ vừa về tới. Thấy cô bò mọp trên mặt đất lau chùi, ông hốt hoảng chạy nhanh lại.

- Trời ơi, cô chủ làm gì vậy? Để đó cho già.

- Không sao đâu. Cứ để cháu phụ ông một tay. - Tử Ân ngẩng lên cười vui vẻ.

Ông từ xua tay.

- Coi sao được. Cô chủ đã trả lương, còn cho bao nhiêu là quà bánh. Cô hãy vào ghế ngồi chơi, để cho già, già làm một loáng là xong ngay.

- Coi ông đó. - Tử Ân trừng mắt chẳng hài lòng - Cháu đã bảo bao nhiêu lần, sao cứ mở miệng là cô chủ này, cô chủ nọ. Ông không sợ cháu giận hay sao chứ? Cứ gọi cháu là Tử Ân như con cháu ở trong nhà vậy.

- Già không dám trịch thượng vậy đâu. Cô chủ có giận thì già đành chịu vậy? - Lắc đầu ông xua tay như sợ hãi.

Tử Ân nắm lấy tay ông trầm giọng :

- Có gì mà ông không dám, mà trịch thượng, cháu bây giờ ngoài ông ra còn có ai thân thích. Ông già rồi mà mở miệng ra cứ hết cô chủ rồi dạ dạ vâng vâng làm cháu ngượng quá. Cháu nói thật lòng mình, từ nay hãy gọi cháu là Tử Ân. Cũng đừng nghĩ số tiền đó cháu đem về trả lương ông giữ mộ. Thật lòng mình, cháu chỉ muốn gởi chút đỉnh tiền này giúp ông sinh sống. Cháu ở xa quá, không thể trông nom phụng dưỡng ông được, mà ông thì một hai nhất quyết không chịu theo cháu lên Sài Gòn, cũng chẳng chịu cho cháu tìm một người khác trong coi ngôi mộ giúp cho ông.


Những lời Tử Ân nói đều chân tình cả. Ông biết vậy, không phải lần này, mà từ nhiều năm trước, cô đã ngỏ ý mời ông lên Sài Gòn chung sống với cô rồi. Nhưng ông làm sao có thể bỏ nơi này đi được. Ngôi nhà mồ này, gia tộc này đã giữ chặt cuộc đời ông như một phần thân thể của ông rồi. Ông không thể bỏ đi, cũng không để một ai khác vào đây tranh mất nhiệm vụ của mình. Vì Hạnh Dung, vì nàng đã được chôn ở nơi này. Lời trăng trối ấy, bí mật ấy, ông nguyền giữ chặt trong đời mình cho đến ngày nhắm mắt.

- Ông lại vậy nữa rồi! - Giọng Tử Ân vang lớn cắt ngang dòng suy tưởng của ông - Mới nhắc đến lại bùi ngùi muốn khóc. Thôi không nói nữa, ông muốn gọi cháu bằng gì cũng được, muốn ở đây giữ mộ bao lâu cũng được. Cháu chỉ thắc mắc một điều thôi. Là con ma của ông kể đâu rồi, cháu ra nãy giờ sao chẳng thấy động tịnh gì. Cả một cái xương chân cũng không có nữa nói gì cả bộ.

- Tử Ân! - Cắt ngang lời cô, ông từ lo lắng - Không được nói bậy đâu.

- Cháu nói đúng, không nói bậy. - Tử Ân lại kêu lên - Cái vết máu mà ông bảo không thể lau chùi, cháu cũng đã rửa sạch rồi... Ủa? - Vừa cúi xuống chỉ cho ông xem, Tử Ân chợt kêu lên lạ lẫm. Rõ ràng lúc nãy cô đã rửa sạch rồi, sao bây giờ lại hiện lên.

- Già đã bảo cháu rồi mà. - Ông từ đảo mắt nhìn chung quanh lo lắng - Thôi để đó hết cho ông, cháu mau tranh thủ về Sài Gòn cho sớm, kẻo lại nhìn thấy cái không đáng thấy bây giờ.

- Còn ê hề thế này cháu làm sao mà về được. - Tử Ân chỉ tay vòng quanh khu mộ như chợt nhớ, cô hỏi - Ủa, đám nhân công ông thuê về sơn nhà mồ đâu? Sao cháu không thấy ai cả vậy?

- Thì lúc này ta đã bảo cháu rồi. - Ông từ thở ra một hơi dài - Từ lúc ngôi nhà mồ này có ma xuất hiện, chẳng một ai dám đến đây làm cả. Cháu có trả bạc triệu người ta cũng chẳng dám đến làm đâu.

- Vô lý, thật là nhảm nhí quá chừng. - Đôi mày Tử Ân cau lại - Ma đâu mà ma chứ? Mà có ma thật sao? Chúng bất quá cũng chỉ là những bóng hình lảng vảng làm khiếp vía kẻ yếu tim. Có làm gì được đâu mà sợ chứ...

- Cháu về đi, đừng nói nữa! - Ông từ vội bịt miệng Tử Ân.

Cô vùng ra la lối :

- Cháu không về, cháu phải ở lại đây phụ ông và quyết chứng kiến bằng được cái bóng ma mọi người thường sợ ấy. Giỏi thì hiện ra ngay trước mặt đi nào!

Giọng cô lớn quá, vang sang sảng trong khu vườn nghe sợ hãi. Chấp tay lên ngực, ông từ lầm thầm mong người khuất mặt tha thứ cho đứa cháu ngông cuồng hiếu thắng.

- Sao hả? Không có hả? - Tử Ân lại kêu to - Vậy thì mình đi làm đi ông. Cháu quyết định sẽ ở lại cùng ông, tự mình sơn sửa nhà mồ. Không cần chờ ai cả.

Nói xong, cô cúi nhặt cây liềm lên. Nhảy một bước đến bên hai ngôi mộ mới, Tử Ân đùa :

- Để em dọn sạch chỗ cho anh chị tâm tình nhé? Mát mẻ, thoải mái rồi tối nhớ báo mộng cám ơn em.

- Cái con bé này! - Ông từ biến sắc mặt. Đưa tay nhắt chiếc lá khô trên mộ của Lài, ông biết đêm nay thế nào rồi Tử Ân cũng sẽ gặp chuyện không may....
« Trước1...910111213...32Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện Ma Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Truyện Ma Bảy người lái buôn xấu số
» Truyện Ma OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Truyện Ma My Vampire
» Truyện Ma CHUYẾN BUS SỐ 26
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Con ma truyền kiếp

bạn có thể xem thêm

Truyện Ma còn nữa nè

Con ma truyền kiếp v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk