watch sexy videos at nza-vids!

Con ma truyền kiếp

score
Đánh giá: 4.5/5, 1746 bình chọn


- Tử Ân, Tử Ân, cháu đâu rồi...

Đúng lúc cái đầu sắp rơi xuống thì giọng ông từ bỗng vang to. Rồi bước chân người rầm rập tiến vào. Ánh đuốc rực lên sáng ngời cả một góc trời. Vụt một cái, bóng ma hoàn toàn biến mất.

- Tử Ân... cháu đi đâu vậy?

Ông từ vừa bước tới, thấy Tử Ân ông chồm lên mừng rỡ. Cạnh bên ông còn có ba thanh niên nữa. Thì ra, sau khi tỉnh dậy không thấy cô, lại phát hiện ra vách nhà bị khoét một lỗ to, ông sợ quá, vội tri hô gọi đám trai làng cùng mình vào khu nhà mồ tìm cô.

- Cũng tại ông không!

Tử Ân giậm chân hờn dỗi.

- Con ma sắp hiện ra rồi, ông lại đến làm nó hoảng hồn chạy mất tiêu.

- Con ma, cháu nói gì? Đã gặp ma ư? - Đôi mắt trợn tròn, ông từ lắp bắp trong kinh hãi. Ba người thanh niên không cố ý mà bỗng đứng sát bên nhau.

Tử Ân gật đầu.

- Gặp rồi. Cháu đã gặp rồi nhưng chỉ có thân hình của nó thôi. Cái đầu chưa kịp hiện ra đã bị ông và mọi người phá mất.

- Cháu... cháu không sợ ư? - Ông từ nói như sắp hụt hơi. Ba gã thanh niên cũng nín thở chờ nghe Tử Ân trả lời.

- Không sợ, hoàn toàn không sợ. - Tử Ân rùn vai đáp lời - Nếu quả thật có ma, thì chúng cũng như ta, cũng tồn tại song song trong một thế giới. Chúng vô hình còn ta hiện diện. Chẳng có gì đáng sợ đâu.

- Cháu nói năng lung tung quá. Ta không hiểu gì cả. - Ông từ lắc đầu - Cả ba thanh niên cũng thế. Họ ngơ ngác nhìn nhau mù tịt.

Biết có nói thêm cũng vậy thôi. Tử Ân nhẹ nhún vai :

- Thôi, vãn tuồng rồi, chúng ta về thôi.

Ông từ gật đầu, cùng ba thanh niên bước đi chầm chậm sau lưng Tử Ân. Ánh sáng theo họ xa dần. Lúc đó, từ ngôi mộ của Lài, một bóng trắng hiện ra, vút lên lùm tre rồi khuất dần trong bóng tối, có tiếng gà gáy xa xa... bình minh sắp lên rồi.Chương 3

Ma thành tinh và những xác chết bí ẩn

Mặc dù bị ông từ dùng hết lời lẽ ra ngăn cản. Vừa đe dọa vừa năn nỉ, Tử Ân vẫn quyết không thay đổi quyết định của mình là tự cô sẽ sơn sửa khu nhà mồ không cần ai giúp đỡ.

Một đêm thức khuya đối diện với con ma, không làm sức khỏe Tử Ân suy giảm. Chưa sáu giờ, sương còn ướt mềm trên cỏ, cô đã y phục chỉnh tề, ung dung bước vào chợ làng tìm mua sơn.

- Cháu gái ông Hội đồng kia. Cô ta đẹp đấy chứ?

- Cô ta ở Sài Gòn phải không? Chẳng biết làm nghề gì hé?

- Ừ... tôi đoán chắc ả không làm điếm cũng là vợ bé của người ta thôi. Cả nhà ông Hội đồng sẽ chẳng ai làm được tích sự gì.

- Chắc quả báo.

- Còn phải nói.

Vừa bước chân vào chợ, Tử Ân đã nghe sau lưng mình dậy lên lời xì xào bàn tán. Họ như chẳng kiêng dè, cố tình nói cho cô nghe vậy. Ức nhất là câu không làm điếm cũng làm vợ bé cho người, Tử Ân không nhịn nổi, cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt người mới nói :

- Này chị kia, chị vừa nói gì đó?

- Nói gì đâu. - Bà ta nhẹ so vai, chối bay đi. Những người đứng quanh cũng gật đầu, đứng về phía bà ta cả.

- Đúng vậy, chúng tôi chỉ nói chuyện phiếm thôi mà. Ác giả, ác báo xưa nay là chuyện thường tình đơn giản là vậy, lẽ nào cô không biết.

- Phải rồi, không có tịch, không làm ác thì sợ gì chứ.

Hừ! Biết chẳng nói lại Tử Ân giận dữ quay lại bỏ đi một nước, mặc những tiếng cười lớn đuổi theo. Bây giờ thì chỉ cô thật sự tin giữa dòng họ Đoàn nhà mình và những người dân làng kia có oán thù. Theo lời họ nói, dường như gia tộc nhà cô đã làm một việc gì đó tàn ác lắm. Nhưng việc tàn ác đó là việc gì? Tử Ân nhủ lòng lần này sẽ ở lại đây, đến khi nào khám phá ra bí mật mới thôi.

Nghĩ rồi cô rảo bước nhanh đến hàng sơn. Mua lỉnh kỉnh đầy một giỏ. Nào cọ, nào bàn chải, nào thùng, nào sơn rồi ì ạch xách ra đường. Nặng quá! Tử Ân đưa mắt nhìn quanh tìm một chiếc xe kéo.

Mang tiếng mỗi năm về làng một lần, nhưng toàn sáng đi chiều về. Toàn bộ thời gian đều dành hết cho khu nhà mồ, nên Tử Ân chẳng hiểu được cuộc sống sinh hoạt của những người dân ở một vùng quê cách xa Sài Gòn một quãng đường không xa lắm.

Đường đi không xa nhưng sự cách biệt về nếp sống của hai vùng rất lớn. Bây giờ Tử Ân mới ngỡ ngàng nhận ra mức sống, trình độ nhận thức của những người dân ở đây còn thấp quá. Có lẽ vì giao thông cách trở, mỗi tuần chỉ có một chuyến xe từ Sài Gòn về và một chuyến xe ra. Lại phải hai lần bước xuống đò nên kiến thức và văn minh ngại xuống. Để đến tận bây giờ thế kỷ hai mươi mốt sắp đến rồi họ vẫn chưa biết thế nào là ánh sáng của ngọn đèn không cần lửa. Đừng nói gì đến vi tính, điện toán mắc công.

Đời sống của họ đơn giản vô cùng. Phương tiện giao thông chỉ có xe thồ, xe kéo. Hiếm hoi lắm mới thấy người đi xe đạp chạy qua. Từ hôm qua đến nay, Tử Ân chưa thấy một chiếc xe có động cơ nào chạy trên đường cả. Trách chi họ không mê tín dị đoan, tin ma quỷ và vị thánh sống kia như thế. Trị bệnh bằng vỏ sầu riêng và vỏ chôm chôm. Ôi, Tử Ân không nhịn được ôm bụng bật lên cười lớn.

Rồi cô lại thấy thương hại cho họ quá. Sao lại có một sự cách biệt như vậy chứ? Sao những vị lãnh đạo ở đây không biết quan tâm đến đời sống của những người dân? Tiềm năng kinh tế của họ tương đối lớn, nếu đầu tư đúng mức, Tử Ân tin chẳng bao lâu nơi đây sẽ trở thành một vùng quê trù phú, nhộn nhịp và hiện đại chẳng thua kém bất kỳ thị trấn nào. Lòng Tử Ân bỗng nổi lên một tham vọng lớn. Cô muốn làm một cái gì để giúp cho những người dân này quá. Lập trường học, mở bệnh viện hay làm một cái gì đó. Chà! Mới nghĩ thôi, lòng cô đã rạo rực nôn nao lắm rồi.

- Cô Hai đi xe không ạ?
...
« Trước1...1112131415...32Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện Ma Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Truyện Ma Bảy người lái buôn xấu số
» Truyện Ma OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Truyện Ma My Vampire
» Truyện Ma CHUYẾN BUS SỐ 26
12»
Bài viết ngẫu nhiên
» Con ma truyền kiếp
» CHUYỆN MA Vùng đất khó ở ( Có thật 100%)
» CHUYẾN BUS SỐ 26
Tags:
bạn đang xem

Con ma truyền kiếp

bạn có thể xem thêm

Truyện Ma còn nữa nè

Con ma truyền kiếp v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk