watch sexy videos at nza-vids!

Con ma truyền kiếp

score
Đánh giá: 4.5/5, 1748 bình chọn


* * * * *

Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng Tử Ân không tài nào ngủ được. Tâm trí của cô cứ đặt mãi vào cái bóng ma ngoài khu nhà mồ của dòng tộc.

Cô vẫn chưa nhìn thấy nó, những lời kể của thằng bé chăn trâu lúc nãy làm cô hoang mang quá. Từng lời, từng chi tiết nó nói ra, không khác với lời ông từ chút nào. Lẽ nào chuyện ma lộng hành khu nhà mồ là có thật? Chuyện hoang đường quá. Tử Ân vẫn không tin. Nhưng không có lửa sao có khói. Nếu không nhìn thấy sao lời lẽ của thằng bé và ông từ lại khớp nhau như vậy?

Ông từ đã ngủ say lắm rồi, Tử Ân mỉm cười nghe giọng ông ngáy to ngoài phòng khách. Tấm phản tre ọt ẹp dưới chân cô, hòa lẫn tiếng côn trùng rả rít. Đêm vùng quê yên tĩnh quá. Tử Ân nằm yên lắng nghe, cô phân tích xem có bao nhiêu con vật đã cùng hòa tấu nên bản đồng ca ấy. Có tiếng ộp ộp, có tiếng ồm ồm, có tiếng ri rỉ... Ôi... thật là loạn lên, không tài nào phân biệt được.

Trời hôm này oi bức quá! Tử Ân chống tay ngồi dậy. Cô đến bên bàn rót một ly nước uống rồi đến bên cửa sổ hướng mắt về phía khu nhà mồ. Năm phút nữa là đúng mười hai giờ. Liệu cô có cơ hội trông thấy ma không? Chà, sao lòng cô nôn nao quá.

Cây kim đồng hồ nhích chậm chạp. Đôi mắt Tử Ân mở to hướng về phía khu mồ. Vào lùm tre rậm rạp. Nơi mà mọi người vẫn nhìn thấy Lài đánh tòng teng đùa giỡn.

Có một cái gì trăng trắng đong đưa trên cành cây thật. Tử Ân đưa tay dụi mắt, nhưng liệu có phải là ma không? Xa quá, cô không nhìn rõ.

Suy nghĩ một chút, Tử Ân quyết định đến tận nơi chứng mắt nhìn. Nếu quả là ma thật, về đến thành phố, cô nhất định sẽ viết thành một luận án hẳn hoi. Chà! Đây sẽ là một luận án lớn. Chấn động dư luận. Tên tuổi cô nhờ bản luận án này mà vang dội.

Mỉm cười, với tay lấy cây đèn pin nhỏ, Tử Ân nhón bước lần ra cửa. Để không đánh động ông từ, cô bước đi thật nhẹ.

Trời trời... vừa đưa tay lên chốt cửa, mắt Tử Ân dội lại ngay bởi cái khóa to đùng, ông từ này ghê thật. Đã đoán trước được ý định của cô nên mới khóa. Chậc... nhốt cô thế này. Làm sao bây giờ? Như hờn dỗi, Tử Ân giậm mạnh chân nhìn ông trách móc. Trong mùng ông vẫn ngủ say, tiếng ngáy vang đều như khiêu khích. Chắc ông ngỡ đã nhốt được cô, nên mới yên tâm ngủ như thế.

"Đừng vội đắc thắng ông ơi, Tử Ân này không phải là người dễ bỏ cuộc đâu". Bảo thầm với ông từ như thế, Tử Ân rón rén bước ra sau, lấy cây rựa trên vách xuống, cô nhẹ nhàng khoét một lỗ khá to trên vách lá. Rồi mỉm cười, chui qua cái lỗ thoát ra ngoài dễ dàng như một chú cún con lách mình qua hàng rào vậy.

Xong! Phủi cho đám lá vướng trên mình rơi xuống đất, Tử Ân tinh nghịch vẫy tay chào tạm biệt ông từ rồi thoăn thoắt bước đi. Trăng đêm nay sáng quá. Không cần đến đèn, cô vẫn thấy đường đi.

Sương đêm xuống lạnh, bóng lá chập chờn dưới bóng trăng đêm, trải dài lên mặt đất tạo thành những hình thù ghê rợn, làm sởn óc kẻ yếu tim. Nhưng Tử Ân chẳng thấy sợ chút nào. Chẳng những nhìn, cô còn cộng thêm trí tưởng tượng của mình vào, biến chúng thành những con ma nữa.

Chà ở đây nhỉ? Đã đến ngôi nhà mồ. Tử Ân ngơ ngác đưa mắt nhìn quanh. Dưới ánh trắng, vết máu của Nhị hiện lên thật sợ, trông rùng rợn lắm. Tử Ân lại hướng mắt nhìn lên ngọn tre chờ đợi.

Cót két, cót két.

Tiếng những thanh tre bị gió thổi nghiến vào nhau đấy mà. Tử Ân lại nhớ đến một trò chơi dại lúc nhỏ của mình. Chẳng biết nghĩ sao, lúc ấy cô lại cho một ngón tay vào giữa những thân tre ấy. Suýt tý thì bị nghiền nát ngón tay rồi. Giờ nhớ lại, vẫn còn nghe đau quá.

Đứng chờ mãi chẳng thấy gì, Tử Ân nghe mỏi chân quá. Cô đến chiếc ghế đã ngồi xuống. Đưa mắt nhìn bao quát toàn cảnh khu nhà mồ. Cô che miệng ngáp. Chà! Sao buồn ngủ qua, mi mắt như sắp nhíu lại rồi.

Đúng lúc đó, cô bỗng cảm thấy dường như có một bàn tay ai lạnh ngắt đặt xuống vai mình. Quay đầu lại, cô bắt gặp ngay một gương mặt ma trắng toát kề sát mặt mình.

- Úi da! - Bất ngờ, Tử Ân nhảy chồm lên giật thót người. Nhưng lập tức, cô trấn tĩnh lại được ngay. Định thần nhìn lại cô đã không còn nhìn thấy con ma đâu nữa.

Mình mơ ngủ hay tưởng tượng nhỉ. Tử Ân cắn nhẹ môi mình. Đau điếng rõ ràng là cô đang thức, nhưng bóng ma kia sao mơ hồ quá.

Sột soạt, sột soạt.

Sau lưng Tử Ân bỗng vang lên một tiếng chân người giẫm lên lá khô, gì thế nhỉ? Tử Ân quay nhanh đầu lại. Nhưng tiếng động kia lập tức biến mất ngay, lại tiếp tục vang lên ở một hướng khác sau lưng cô.

Ma thật ư? Tử Ân vẫn hồ nghi. Là một luật sư, học hỏi biết nhiều. Tử Ân không thể nào tin được, thế gian này lại có thể tồn tại một thế giới vô hình. Ma quỷ chỉ có trong chuyện hoang đường, nhảm nhí.

Thế bóng trắng và những tiếng động vừa rồi là sao nhỉ? Sống lưng cô bỗng dưng rờn rờn. Một luồng khí từ đâu thổi vào gáy cô lạnh buốt. Có cái gì tựa như nụ hôn vừa phớt qua má cô thật nhẹ nhàng.

- Không giỡn nhé! - Tử Ân đứng bật dậy hét to - Có giỏi thì hãy hiện nguyên hình ra đây. Ta không tin thế gian này có ma đâu.

Bịch!

Một ống xương trắng rơi ngay trước mặt cô. Rồi một khớp xương nữa, rơi chồng lên khớp xương đầu. Rõ ràng là một cái chân người đang nhảy múa. Con ma đang từ từ hiện trước mắt cô. Thêm một cái tay lại rơi xuống nữa rồi...

Ngây người ra trong nỗi bàng hoàng, Tử Ân thấy ngạc nhiên hơn là sợ. Tựa như đang được xem một phim kinh dị vậy. Con ma đã ráp xong cơ thể, chỉ còn chờ cái đầu thôi. Thử xem nó làm gì mình nhé? Tử Ân cố căng tròn đôi mắt ra chờ đợi....
« Trước1...1011121314...32Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện Ma Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Truyện Ma Bảy người lái buôn xấu số
» Truyện Ma OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Truyện Ma My Vampire
» Truyện Ma CHUYẾN BUS SỐ 26
12»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Con ma truyền kiếp
Tags:
bạn đang xem

Con ma truyền kiếp

bạn có thể xem thêm

Truyện Ma còn nữa nè

Con ma truyền kiếp v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk