Hải kể xong câu chuyện đã lâu mà Sơn cứ ngồi yên bất động. Nỗi kinh hoàng sợ hãi đã qua, giờ đây trong anh tràn ngập tình thương với thằng bạn thân thời thơ dại. Nhị ơi, thì ra mày ra bộ xương khô lúc nãy đuổi theo tao. Có phải mày đã nhận ra tao là thằng bạn thân nhất đời này, nên muốn chạy theo tâm sự? Tại sao tao không biết con ma đó là mày. Nếu biết, tao sẽ chẳng hoảng sợ chạy đâu.
Tao chưa biết Lài, nhưng qua lời kể tao có cảm tình nhiều với cô bạn gái của mày. Thương hai đứa, tao lại giận cả hai đứa nữa. Sao mà nông nổi, mà tiêu cực thế? Thiếu gì cách giải quyết. Sao lại chọn cho mình cái chết bi thương như vậy? Giá lúc đó có tao ở đây. Tao sẽ cản, tao sẽ không cho chúng mày tính chuyện dại khờ như thế, Nhị ơi, mày có biết tao đã toan nhờ mày làm chú rể phụ cho tao và Nga trong ngày cưới hay không?
- Thôi, đừng buồn nữa Sơn à. Tại số thằng Nhị nó vậy rồi. - Đặt tay lên vai Sơn, Hải an ủi.
Còn chưa biết nói gì, anh đã nghe giọng Nga cất lên bùi ngùi đầy thương cảm. Thì ra cô đã tỉnh lại từ lâu, vô tình đã nghe hết câu chuyện do Hải kể.
- Anh Nhị chết như vậy chắc bây giờ má anh Nhị ân hận lắm. Phải chi bà bằng lòng cưới chị Lài, anh Nhị đâu có chết. Biết đâu bây giờ đã có cháu bồng rồi.
- Đúng vậy. - Hải gật đầu - Trong câu chuyện này, người ân hận nhất là má của Nhị. Nhất là khi biết được Lài đã mang thai hơn hai tháng. Bà như phát điên lên, giờ đây tối ngày bà chỉ biết giam mình vào nhà đọc kinh sám hối.
- Tội nghiệp cho bà quá. - Nga nhẹ thở dài - Thế mới biết có những sai lầm không thể nào chữa được.
- Em vừa mới tỉnh dậy, thôi đừng nói lung tung nữa. - Bước đến bên cạnh Nga, Sơn trìu mến - Hãy tịnh dưỡng, sáng sớm mai anh đưa em trở về thành phố.
- Trước khi về em muốn đốt cho anh Nhị và chị Lài nén nhang.
- Đừng nói bậy. - Ông từ đột nhiên cắt ngang lời Nga - Với người chết không hứa ẩu được đâu.
- Cháu không hứa ẩu. - Nga tròn mắt cãi. - Cháu thật sự muốn đốt nhang cho chị ấy.
- Ngày mai trước khi về anh sẽ đưa em ra thăm mộ Lài. - Sơn gật đầu, nắm tay Nga biểu lộ sự đồng tình.
Hải bèn chen vào :
- Nga thấy khỏe chưa? Nếu chưa khỏe hay nằm đây tịnh dưỡng. Còn nếu khóc muốn về nhà anh em tôi đưa cho một đoạn.
- Em khỏe, em khỏe rồi. - Nga bật ngồi dậy ngay làm ai cũng bật cười.
Sơn quay sang Hải :
- Phiền cậu và các anh vậy.
- Có gì đâu. - Hải cười vui vẻ.
Cả bọn tạm biệt ông từ rồi lục tục ra về. Trước khi bước đi, Sơn còn ngoái nhìn lại, thầm nói :
- Nhị ơi, tao về đây, tạm biệt mày.
Thấp thoáng sau lùm cây, dường như có một bóng trắng đôi mắt nhìn theo đầy lưu luyến.Chương 2
Cô gái không biết sợ ma
Bước lên xe, mắt Tử Ân sáng bừng lên mừng rỡ. May quá, hãy còn một chỗ trống, nhanh chân cô vội chen lên. Bỗng từ phía sau, một gã thanh niên trờ tới. Cái giỏ trên vai gã đập vào vai Tử Ân một cái rõ đau. Không thèm xin lỗi đến nửa lời, gã tiến lên giành luôn chiếc ghế mà cô đã xí phần.
- Ê... - Vừa tức vừa đau, Tử Ân cố lách đám người bường tới. Đến trước mặt gã thanh niên, cô cau mày gắt gỏng - Cái ghế này của tôi, ai cho anh ngồi hả?
- Của cô? - Vừa giở tờ báo ra gã ngước mắt nhìn cô như quái vật - Cô là chủ xe à?
- Không phải, nhưng tôi nhìn thấy trước. - Tử Ân gắt.
- Cô nhìn thấy trước. - Gã bật cười nhạo báng - Lấy gì làm tin hả? Thôi cô đừng có vô duyên, mất lịch sự như thế nữa. Tìm một cái ghế "súp" ngồi đỡ đi. Xe sắp chạy rồi đó.
Tự nhiên bị mắng một cách vô duyên, mất lịch sự, Tử Ân tức vô cùng. Cô cắn môi, nhíu mày cố tìm từ trã đũa. Nhưng thật là điên tiết. Cái gã chết tiệt kia đã chúi đầu vào tờ báo như quên mất cô rồi. Xe bắt đầu lăn bánh. Mà cô thì lỉnh kỉnh túi này, túi nọ đầy vướng víu. Nghiêng nghiêng, ngả ngả, làm sao có thể đứng thẳng người chịu trận nổi hơn ba giờ đồng hồ kia chứ.
- Ở đây còn ghế trống, mời cô ngồi xuống.
Còn đang lúng túng loay hoay, Tử Ân nghe sau lưng mình vang lên một giọng nam trầm. Quay lại, cô nhận ra người vừa đứng dậy nhường ghế cho mình là một thanh niên trẻ rất đẹp trai. Anh ta đeo kính gọng vàng trông nho nhã và lịch sự vô cùng. Chẳng bù cho gã giành chỗ với cô ăn mặc lôi thôi, lếch thếch chẳng giống ai, đầu tóc lại bờm xờm một đống nhìn phát tởm.
- Cô ngồi đi.
Gật đầu, người thanh niên đẹp trai lặp lại lời mời. Tử Ân lắc nhẹ đầu khách sáo.
- Sao được, ghế của anh mà.
- Cô cứ ngồi. - Người thanh niên ân cần, phụ xách giùm cô chiếc giỏ đặt vào hàng ghế - Tôi là thanh niên, đứng phải hơn.
- Thôi ngồi đại đi, giả bộ làm gì. - Gã chết tiệt khốn kiếp lại chen vào - Thời buổi này tìm được một người lịch sự như anh ta hiếm lắm đấy.
- Tự tôi biết giải quyết không mượn anh xía mồm vào. - Luờm hắn một cái dài, Tử Ân quay sang người thanh niên vui vẻ - Cảm ơn anh.
Rồi ngồi ngay vào ghế. Bất chất nụ cười khó chịu của gã vô duyên. Con trai gì mà nhiều chuyện quá. Chẳng biết ga lăng một tí nào. Tuyệt chủng đi cho rồi!
Thầm rủa hắn một câu, Tử Ân mở ví lấy cây quạt trầm ra quạt. Thời tiết dạo này oi bức quá. Sắp đến tết rồi mà vẫn hầm hập nóng như trời tháng tư vậy.
- Cây quạt của cô thơm quá nhỉ?
Người khách ngồi cạnh bên buột miệng khen.
- Mùi thật dễ chịu, đang mệt mà nghe mùi tôi lại thấy khỏe ra.
- Dạ! - Gật đầu, Tử Ân thầm công nhận bà ta có đôi mắt tinh đời. Cây quạt trầm cô đang quạt đây không phải loại quạt thường được bày bán đầy trên các quầy lưu niệm, mà đây là cây quạt quý, được làm nên từ thân cây trầm già, vốn là của gia bảo, do ông nội cô để lại. Cây quạt này đắt giá lắm. Nghe bà nội kể đã có người muốn mua nó tới mười lạng vàng mà bà không bán. Bà bảo, cây quạt không chỉ quý vì chất liệu trầm tạo nên, cũng không phải vì những hạt kim cương lấp lánh cẩn bên ngoài mà nó còn có giá trị khác nữa. Nhưng giá trị khác đó là giá trị gì? Lúc đó Tử Ân còn nhỏ quá. Cô không để ý. Và bà nội thì cũng đã qua đời đột ngột vì một cơn đau tim nặng. Nên suốt mười bốn năm rồi, Tử Ân khư khư giữ cây quạt bên mình mà chẳng biết chút gì giá trị của nó. Cô cũng chẳng cần biết làm chi. Với cô nó là vật kỷ niệm, gia bảo của tổ tiên. Cô quý nó và nhủ lòng không bao giờ bán nó cả....