“không cần cậu lo.”
“không phải lo, mà là nếu chuyển trường thì phải đi cùng cậu. Tôi không muốn đến trễ.”
“cái gì? Cậu đến trường tôi? Đến trường tôi làm g!”
“lẽ nào bảo vệ mà học trường khác?”
“tôi cũng cầu như vậy.”
Thế này mới gọi là: nghĩ đếntương lai là một màu đen tối, muốn kết thúc cuộc sống lúc này thì lại không nỡ bỏ tuổi xuân…
Cùng nhà, cùng trường… đừng nói là cùng lớp chứ? Bố sẽ không bỏ con mà rứt áo ra đi đâu? Bố không đem con chôn xuống đất mà không chút lưu luyến gì? Tôi học lớp 4 khối 12, hắn…
“này, cậu học… lớp … nào?”
Tôi run run, cẩn thân jthăm dò, lại thêm nhìn Ngân Hách bằng ánh mắt van xin. Ngân Hách giả vờ suy nghĩ vài giây, nói:
“lớp 4.”
Chương4: XUNG ĐỘT ĐẦU TIÊN
Từ đó, tôi giống như xác chết, như đồ bị thịt! không, quả thật đây là quá trình đau khổ nhất từ trước đến nay, cũng có thể nói là sống dở chết dở!
Đã hai ngày liên tục, tôi uống rượu với Tú Nhi và Thái Nguyên. Bây giờ, lục phủ ngũ tạn chống lại tôi.
Thái Nguyên không cùng trường với chúng tôi. Nghe nói cạnh tôi có thêm người giám sát, hắn tỏ vẻ thương hại. Có điều, hắn thương hại Ngân Hách, người giám sát của tôi. Những người chung quanh tôi sao lại như thế. Tôi đã sống 19 năm vô ích?
“không khỏe à?”
“hả? Không có, vẫn khỏe.”
Tú Nhi lại chọc giận tôi…
“đau chết cũng đáng, chịu cực hình hai ngày liên tục.”
“Tú Nhi!”
Tôi trừng mắt, Tú Nhi dẩu môi. Tú Nhi à! Chỉ có trẻ con làm thế mới là nũng nịu đáng yêu, cậu làm thế quả thật giống như đang nói: “kéo miệng tôi đi.”
Tôi nằm nhoài trên bàn. Ngân Hách có lạc đường không nhỉ? Hay là đến trường rồi?
May mà hôm qua về nhà trễ, nên mới không chạm mặt Ngân Hách. Sáng hôm nay, tôi đi học sớm như bình thường, bởi vì, nếu lọt vào tay bố thì rắc rối to. Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải sống cuộc sống bị giám sát.
Tôi muốn biết Ngân Hách rốt cuộc có đến trường không, thế là, ra ngoài thăm dò tình hình. Thánh thần ơi! Tôi hy vọng biết bao, khi mở cửa hưans sẽ không xuất hiện trước mặt tôi. Trời ạ…
Cạch!
“trò Hạ Ngân Hách, ở trường cũ thành tích học tập rất xuất sắc.”
Vừa mở cửa là nhìn tấy hắn. Ông trời ơi! Rốt cuộc là sao? Không chỉ để tôi nhìn thấy hắn, lại thêm thấy thầy giáo đang khen ngợi hắn! Xem ra tên này không tệ, đến trường sớm thế, lại không bị lạc đường. Tôi nhìn sững Ngân Hách.
“a, đến đúng lúc quá, mau vào đi.”
Tôi được thầy giáo chào đón nồng nhiệt, đến đứng cạnh Ngân Hách. Cậu ta làm ra vẻ ngoan ngoãn.
Thầy nhìn tôi và Ngân Hách , nói: “nghe nói hai em là chị em họ, nhưng không giống nhau chút nào.”
“cho nên, em cảm thấy may mắn vô cùng.”
Ngân Hách trả lời thế đấy! Tên vô lại này. Có đem bắn tôi, tôi cũng hận hắn.
“Huệ Bân may thật, có thể học cùng trường với em họ.”
“dạ phải…cái gì?”
Tôi chưa kịp hỏi lại, thầy đã nhìn hắn: “Ngân Hách, em học lớp 4 khối 11.”
*******
Ô, sao có thể như thế được. Người “hiền lành, yếu đuối” như tôi lại bị hắn đùa giỡn? Hắn không phải học lớp 4 khối 12 mà là lướp 4 khối 11. Hóa ra hắn nhỏ hơn tôi 1 tuổi.
“ưm…”
Rắc!
“Huệ Bân. Có việc gì không vui à? Sao lại làm hư bút chì?”
“hả? À, không có, ruột bút chì không biết sao bấm không ra.”
May là sáng nay, hắn học 3 tiết liền. Lúc thầy cô giảng bài, tôi không nghe lọt chữ nào cả, lại thêm cây bút chì cũng bị hư. Tôi đưa ra một quyết định trọng đại: trốn học! Tuy nếu không may gặp phải giám thị thì tôi chế chắc, nhưng với tâm trạng như thế này, tôi quả thật không thể kiên trì đến hết tiết học thứ 8.
Xong tiết thứ 3, tôi xách cặp đi tìm thầy chủ nhiệm. Thật không may.
“thầy chủ nhiệm của em ra ngoài rồi.”
Hết cách, tôi đành phải mang cặp đi xuống lầu. Tôi căm giận nhìn bức tường. Nữ sinh bình thường không trèo qua được. Nhưng đừng quên, tôi có phải nữ sinh bình thường đâu.
Tôi dũng cảm bước ra. Để leo lên, tôi với hai tay lên tường, nhưng đúng lúc này, điện thoại trong túi rung.
“chết tiệt…”
Lấy ra xem, tin nhắn của “số máy cá nhân”. Tôi mở nội dung.
“nhìn lên trên. Ngân Hách”
Tôi lạnh cả sống lưng, từ từ ngẩn đẩu lên nhìn. Hắn đang đứng bên cửa sổ hành lang, chăm chú quan sát nhất cử nhất đông của tôi. Cảm giác của tôi lúc này giống như một tên gián điệp bị phát hiên. Lạy trời, sao lại đáng sợ đến thế?!
Tôi muốn hét to lên, nhưng sợ thầy giáo phát hiện, im lặng và quyết định gửi tin nhắn thật cay độc cho hắn. Nhưng vì số máy của hắn không nhận. Lúc tôi định mở miệng nói gì đó với hắn thì hắn đã nói trước:
“đi lên!”
“này! Sao cậu biết?”
“không có cặp cậu trong lớp”
“đồ chết tiệt.” Tôi nói thầm trong miệng, đứng ngẩn ra nhìn điện thoại một hồi lâu, Sau đó, đóng nó lại vì không có cách nào cả.
Dù sao, tôi cũng là đến chỗ bố mà?
Tôi kiên quyết với tay lên tường. Quên chưa nói với các bạn là, tôi đang mặt váy. Chính lúc đang tôi leo lên, phía sau có tiếng.
“người đang leo tường là em à!”
Giọng nói này nghe rất quen, không cần quay đầu lại cũng đoán ra được, chính là thầy hiệu phó, nổi tiếng khắp trường, có biệt danh là “cẩu”.
Tôi quay người lại, đứng đối mặt với thầy, Ngân Hách đứng trên kia nhìn xuống. Trong tình hình khẩn cấp này, tôi lại nghĩ: nếu như bị mắng ở chỗ không có mặt Ngân Hách thì hay quá.
“ồ! Lớp 12 à? Sắp bắt đầu tiết 4 rồi,học sinh lớp 12 lại mang cặp? Không thể tha thứ được! Khoan đã, em chẳng phải là Lý Huệ Bân sao? Tôi cứ tưởng em là học sinh ngoan. Ai ngờ lại muốn trèo tường à, chẳng ra thể thống gì!”
“em thật sự có chuyện gấp.”...