watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3103 bình chọn
vũ ầm ĩ. Đột nhiên Hà Hồng Lâm rú lên một tiếng, lão bật ngửa người ra sau một cách bất ngờ. Ngay cả Vương Trí Nhân cũng lấy làm sửng sốt. Lão chưa đánh trúng đối thủ. Rõ ràng ngón tay lão vẫn còn cách Thái Dương huyệt của Hà Hồng Lâm chừng vài tấc. Quần hùng la lên kinh hãi, trên thái dương của Hà chưởng môn có một vết đen sì to bằng miệng chén. Lý Long Vân hét lên:

- Hồi Tâm Chưởng, nhà ngươi còn cãi nữa không?

Hà Hồng Lâm nằm giãy giụa trên mặt đất, chân tay co rút một cách đáng sợ, sắc mặt lão dần dần chuyển sang màu xám đen. Tất cả các cao thủ của mấy môn phái ở đấy đồng loạt tuốt gươm xông vào giết bằng được Vương Trí Nhân và Lữ Gia. Vương Trí Nhân nói khẽ với Lữ Gia – Bữa nay chúng ta nguy mất rồi, không hiểu kẻ nào hạ độc thủ nhanh như vậy, chứng tỏ kẻ sát nhân hiện đang còn lẩn quất ở đâu đây …

Hai lão cũng lập tức rút trường kiếm ra nghênh địch. nhưng dù nội công có thâm hậu đến bao đâu chăng nữa, võ công hai lão có cao siêu bậc nào đi nữa, song mãnh hổ nan địch quần hồ nên dần dần hai người yếu thấy rõ. Lữ Gia liên tiếp trúng hai vết kiếm nơi bả vai, còn Vương Trí Nhân cũng bị trúng một chưởng của Lý Long Vân, mồm thở ra một búng huyết.

Ngay chỉ một mình Lý Long Vân, lão đã khó lòng mà địch nổi. Trời đã xế chiều, lúc này tình thế thật tuyệt vọng, hai người muốn thoát thân cũng không được, chỉ chờ chết. Mắt Vương Trí Nhân bỗng hoa lên. Đường kiếm của Lý Long Vân như một ánh chớp xẹt ngang cổ lão.

Không có cách gì đỡ nổi, lão nhắm mắt lại chờ chết. “Keng” một tiếng, thanh gươm của Lý Long Vân bật văng ra khỏi tay. Lão tê chồn cả hổ khẩu kinh hãi nhìn xem ai là kẻ đã hỗ trợ Vương Trí Nhân. Một bóng người mặc áo xanh từ trên một tàng cây cao nhảy xuống, thân pháp nhẹ nhàng như một cánh hoa rơi. Lão kinh ngạc khi thấy đó chỉ là một cô bé chừng mười sáu tuổi có lẻ, bím tóc trái đào mặt tươi như hoa nở. Cô bé cười khanh khách nói:

- Ê! Ê! Ông lớn tuổi rồi mà còn xấu, mấy chục người đánh có hai người mà gọi là anh hùng được sao?

Lý Long Vân tức giận quát:

- Con tiện tỳ này ở đâu đến phá rối. Ai đứng đằng sau ngươi, chường mặt ra cho ta “Ông ăn nói lịch sự một tí!” Cô bé cau mặt lại. “Làm gì có ai, chỉ có mình ta thôi.” – Này con nhỏ hôi thối, không cút đi thì đừng trách lão phu đấy nhé.

- Ông bảo ai hôi thối, chính ông thì có.

Cô bé áo xanh nói rồi bảo Vương Trí Nhân và Lữ Gia – Hai tiền bối đã mệt rồi cứ thong thả mà đi, để tiểu nhi ở đây lo liệu cho.

Lý Long Vân tức đến bầm mặt. Chưa bao giờ lão bị nhục nhã như thế này, một con nhỏ dám khinh miệt cả quần hùng ở đây. Lão quyết định sẽ đập chết cô bé cho hả giận. Nhưng địa vị là chưởng môn một môn phái, ăn thua với một đứa bé tránh sao khỏi thiên hạ chê cười.

Lão làm bộ tươi cười nhưng trong bụng đã quyết tâm hạ độc thủ. Lão tiến lại gần cô gái rồi nói:

- Nhà ngươi còn nhỏ tuổi mà hỗn quá, để ta dắt về nhà trao trả cho phụ thân ngươi dạy dỗ.

Lão đưa tay ra coi bộ thân thiện nắm vào vai cô gái nhưng thực ra lão đã vận dụng toàn bộ kình lực và sự nhanh nhạy của tuyệt kỹ Long Trảo Công nhằm vào huyệt Cự Cốt, cô bé chẳng hay biết gì cả hơi vô tình xuay người một cái. Cú chụp của lão rơi vào khoảng không. Lý Long Vân kinh ngạc vô cùng nhưng lão nghĩ bụng chắc hẳn là may mắn tình cờ nên cô bé mới tránh nổi cú chụp ấy. Ngay cả các cao thủ thượng thặng muốn thoát khỏi tay lão cũng không phải dễ dàng. Nhưng lão vốn là một chưởng môn nên cũng tinh ý chữa ngượng. Lão xoay bàn tay như cái móc câu chụp ngay vào sau lưng cô gái, nơi huyệt Phong Phủ, một đại trọng huyệt của con người. Chỉ cần trúng nhẹ cũng đủ chết tức khắc. Cô bé có chết cũng không ai trách được lão. Cô gái dường như không để ý đến lão, cô hơi cúi người xuống làm như xem xét vết thương trên tay của Lữ Gia, tay trái giơ lên vuốt mái tóc. Lý Long Vân giật mình khi thấy huyệt Lao Cung ở lòng bàn tay lão bị điểm trúng làm cánh tay lão bị tê bại cơ hồ không nhấc nổi. Nhất thời lão chưa trả đòn được vì cánh tay đau nhức không thể chịu đựng được. Không ai bên ngoài biết được điều đó, vì nó xảy ra cực nhanh. Lão gượng cười:

- Cô bé không chịu cho ta biết danh tánh, ý chừng muốn động thủ với lão phu chăng?

- Tôi còn nhỏ, làm sao dám động thủ với ông. Nếu ông muốn, tôi về bảo má má tôi ra đây.

Thật ra trong bụng Lý Long Vân cũng không muốn gây rắc rối với con nhỏ này làm gì.

Lão tự biết võ công lão chưa chắc gì thắng nổi con bé này, lỡ thua thì mất cả thể diện. Qua hai chiêu vừa rồi, lão biết võ công con nhỏ này vô cùng quái dị. Việc lão bị điểm trúng huyệt đạo nơi gan bàn tay là điều quá rõ ràng. Hơn nữa, má má y ra đây thì thật là phiền phức. Lão nghĩ vậy nên làm bộ kẻ cả nói:

- Thôi được, mi là con nít, ta cũng không chấp nhất làm chi, khi nào gặp má má ngươi, ta sẽ hỏi tội sau cũng chưa muộn.

- Lan Nhi, Lan Nhi.

Bỗng một thanh âm từ rất xa vọng tới. Âm thanh vừa dứt, một thiếu phụ mặc áo màu xanh đã xuất hiện. Hẳn là thiếu phụ phải vô cùng xinh đẹp, nếu không có một vuông lụa che gương mặt. Nhìn thấy cô gái, thiếu phụ trỏ tay rồi mắng:

- Nghịch tử, ta đã dặn không được đi chơi xa, sao lại còn đến đây gây sự.

Cô bé sợ hãi cúi đầu đáp:

- Tiện nhi ra đây là vô tình thôi, lại thấy mấy người này cậy đông uy hiếp hai ông già này nên …

- Việc gì đến ngươi, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi. Ngươi biết cái gì mà xen vào chuyện người khác …

Lúc ấy Vương Trí Nhân và Lữ Gia đang ngồi dưỡng thần thấy thiếu phụ áo xanh xuất hiện, hai người mừng thầm. Vương Trí Nhân bảo Lữ Gia:

- Tiểu đệ, không nhân dịp này trốn đi thì còn đến bao giờ. Chúng ta đến tòa cổ miếu tìm Trần hiền đệ.

Hai lão toan phóng mình đi thì Lý Long Vân quát lớn:

- ...

« Trước123456...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.
Tags:
XtScript Error: Timeout.XtScript Error: Timeout.
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk