- Xin tiền bối đừng giận, bọn tại hạ có điều thắc mắc …
- Hà hà … các ngươi muốn biết ta là ai phải không, đã bao giờ nghe nói đến Long Trì nữ hiệp chưa?
Hai người suýt kêu lên vì kinh ngạc. Lão bà đó không lẽ lại là người đã từng khét tiếng giang hồ năm xưa, võ công đứng hàng nhất nhì hồi đó …
- Bọn tại hạ có mắt như mù xin tiền bối lượng thứ.
- Không sao, các ngươi không biết ta là phải … Vì ta rất ít khi xuất hiện giang hồ, hơn nữa, mọi người đồn rằng ta đã chết từ lâu có phải không?
“Đúng vậy!” Vương Trí Nhân đáp:
“Võ công tiền bối thuộc loại quán thế, thiên hạ vô song mà làm sao lại bị như thế này?” – Đó là cả một câu chuyện dài, chính tên đó … tên đó đã xích ta ở đây.
- Tên đó là ai? Xin tiền bối nói ra chúng tôi sẽ quyết trả thù cho tiền bối.
- Võ công các ngươi còn kém xa hắn lắm. Ngay cả ta bây giờ cũng chưa chắc gì đã thắng nổi. Ta hết sức lo ngại cho võ lâm hiện nay… bởi vì…
bởi vì hắn đang có một âm mưu to lớn…
- Nhưng, thưa tiền bối, chỉ cần tiền bối chỉ rõ danh tánh, bọn tại hạ sẽ tụ họp quần hùng lại…
- Không được, bởi vì ta đã có một lời nguyền bởi vì kẻ đó, kẻ đó chính là đệ tử của ta.
“Ủa!” Hai lão đồng thanh kêu lên:
“Sao trên giang hồ đồn đại tiền bối không thâu nhận đệ tử nào cả.” – Đúng thế, nhưng ta đã phá lệ thâu nhận hai người. Một là gã… hai là một nữ nhân.
- Nhưng kẻ phản thầy đó phải bị trừng phạt. Tại sao tiền bố lại…
- Bởi vì trước khi thâu nạp, chính ta đã có lời nguyền không được tàn hại lẫn nhau. Hắn đã phản bội ta, thì hắn sẽ bị trừng phạt nhưng không phải ta sẽ làm việc đó, mà cũng không phải là sư muội của hắn… Ta đã bị tên đồ đệ của ta lừa cho uống một liều Độc Hồn Hương nên mới bị xiềng xích thế này.
- Tại hạ nghĩ rằng với công lực của tiền bối thì tại sao lại không phát hiện ra thứ thuộc kịch độc ấy.
- Nhà ngươi chưa rõ đấy thôi, đó là một thứ thuốc cực kỳ lợi hại, không mùi vị, màu sắc do Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền chế ra, cứ sáu tháng mà không có thuốc giải thì công lực sẽ dần dần mất hết, lúc ấy tuy không chết nhưng chỉ là phế nhân mà thôi.
Hai người vô cùng kinh hãi
hãi. Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền đã khét tiếng trên giang hồ về những môn thuốc cực độc. Bất cứ ai dù bị trúng phải độc chất gì, chỉ nhìn qua sắc diện là lão biết ngay. Tính tình lão rất cổ quái. Vừa cứu người lại vừa giết người. Lão hành động theo ý thích, hành tung lại rất kỳ bí nên ai cũng sợ lão.
- Thế tiền bối cũng không có thuốc giải sao?
- Với công lực của ta, ta có thể chịu được một thời gian gấp đôi như vậy. Gã đồ đệ của ta nghĩ rằng đốt Dương gia trang và xích ta dưới căn hầm này thì không có thức ăn ta cũng đủ chết. Nhưng hắn đâu có ngờ trong đường hầm này có một lỗ thông lên mặt đất chỉ bằng vừa một con khỉ chui lọt. Có một lần, vô tình một con khi đã rơi lọt xuống đây, ta đã huấn luyện được nó hàng ngày mang hoa quả cho ta… Cứ thế… Lão bà cười sằng sặc:
Gã đã đưa thêm cho ta một liều thuốc giải độc nữa!
Vương Trí Nhân trong lòng thấy rúng động. Lão bà này đã biết rõ kẻ đốt Dương gia trang, cũng là kẻ đã giết Dương Tôn Long và đó chính là đồ đệ của mụ. Hẳn là võ công của gã phải thật cao cường lắm, thiên hạ ít người địch nổi. Vương Trí Nhân hỏi:
- Thưa tiền bối vì sao hắn lại giết Dương đại gia.
- Đó là một âm mưu rất to lớn, thật đáng lo ngại cho giới võ lâm. Ta…
- Tiền bối không thể nói rõ hơn được sao?
- Tất cả chỉ là vì Liên Hoa bí lục để làm bá chủ thiên hạ. Chính ta cũng bị hại bởi lòng ham muốn cuốn bí lục ấy! Nhưng sẽ có kẻ thay ta rửa mối hận này.
- Thưa tiền bối, đó là ai vậy?
- Gã là Dương Tôn Bảo.
- Gã vẫn còn sống sao? Thưa tiền bối…
- Gã bị đưa xuống hầm rồi tên đệ tử của ta đã cho người lấp lại rồi phóng hỏa thiêu rụi Dương gia trang. Gã nghĩ rằng trước sau gì những người dưới hầm cũng phải chết. Không ngờ, lại còn một lối ra nữa.
- Thưa tiền bối, võ công của Dương Tôn Bảo làm sao địch nổi kẻ thù của gia gia y. Tiền bối có nói cho gã biết tên kẻ đó không?
- Ta không thể nói được điều đó, vì dù sao gã cũng là đệ tử của ta. Võ công của Dương Tôn Bảo còn xa lắm mới có thể nói đến chuyện trả thù. Trong thời gian chuyên luyện võ công gã cũng đủ thời gian phăng ra đầu mối. Ta sẽ chỉ điểm cho gã một người may ra có khả năng đối đầu kẻ thù của y ngày nay.
Bà bà hú lên một tiếng dài, thanh âm vang lên thật chói tai. Từ phía xa, còn có một con đường hầm nữa, một gã thiếu niên ước chừng mười lăm mười sáu tuổi chạy ra.
Thiếu niên có khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú. Gã chạy đến trước mặt lão bà bà quỳ xuống nói:
- Vãn bối là Dương Tôn Bảo xin trình diện lão bà. Chẳng hay tiền bối có điều chi căn dặn.
- Thật là may mắn cho ngươi. Hôm nay ngươi sẽ thoát ra khỏi đây. Ngươi chớ có băn khoăn gì về ta nữa. Mục đích của ngươi là làm sao trả được mối thù cho phụ thân. Ngươi hãy cầm lấy vật này.
Lão bà nói rồi trao cho Dương Tôn Bảo một cái lệnh bài đã bị gãy một nửa.
- Ráng đi tìm người đó. Nhìn thấy tin vật này, lão ta sẽ truyền thụ võ công cho ngươi.
Ngươi khỏi lo gì nữa.
- Thưa tiền bối. Tiểu nhân còn có nhiều điều chưa được rõ. Trước khi ra đi muốn tiền bối chỉ điểm cho.
- Ta không thể nói được gì nhiều. Ngươi đừng gạn hỏi ta làm chi. Rất tiếc ta cũng không thể truyền thụ võ công cho ngươi được. Sứ mạng của người thật nặng nề, phải cố gắng lắm mới được.
Lão bà nói xong nh...

