Thiếu phụ áo xanh chau mày nói:
- Thôi, để cho người ta đi thôi, các vị cũng không nên làm khó dễ.
Lý Long Vân cố nén giận, lão nói giọng từ tốn:
- Tôn giá hiểu cho, đây là chuyện riêng của lão phu, không liên can gì đến phu nhân.
Hai gã kia đã giết toàn bộ những người ở Dương gia trang.
- Sao các vị hồ đồ thế, đã chắc gì là họ …
- Phu nhân vừa nói không xem vào việc người khác cơ mà?
- Đúng ta có nói với Lan Nhi như thế, nhưng thấy các vị hiếp đáp người ta thì làm sao mà không can thiệp cho được.
- Đúng đấy. Má má nói đúng đấy, chúng ta cứ can thiệp xem họ làm gì chúng ta nào.
Quay sang nói với Vương Trí Nhân và Lữ Gia:
- Hai ông cứ đi đi, có má má tôi ở đây rồi, đừng có lo.
Thấy hai mẹ con thiếu phụ coi khinh mình quá lắm, Lý Long Vân nổi giận mất khôn.
Lão gầm lên:
- Bọn bây chớ có quá quắt như thế, không xem ai ra gì cả, hãy xem đây.
Lão phóng một chưởng nhằm ngay thiếu phụ đánh tới. Chỉ thấy tay áo lụa xanh phất lên một cái trong thật lả lướt, một luồng kình lực âm nhu nhẹ nhàng phóng ra, hóa giải ngay tức khắc, khiến chưởng lực của Lý Long Vân như rơi tõm vào khoảng không, luồng kình lực ấy lại còn đẩy lão thối lui hai ba bước. Lý Long Vân tức giận vô cùng, liền giở hết sức bình sinh, sử dụng toàn là những chiêu hiểm ác để hạ thiếu phụ, không thèm đếm xỉa gì đến những điều cấm kỵ khi tỷ đấu với đàn bà.
Thiếu phụ thì rất bình thản, chẳng có vẻ gì là hốt hoảng. Thân pháp thật nhẹ nhàng và uyển chuyển y hệt như đang biểu diễn võ thuật cho mọi ngươi xem chứ không phải là giao đấu quyết liệt với một hảo thủ thượng thặng. Càng đánh, Lý Long Vân càng sợ hãi, mồ hôi toát ra dầm dề. Lão không hiểu được thiếu phụ này thuộc môn phái nào vì võ công của thiếu phụ rất phức tạp. Quần hùng bên ngoài thấy rất rõ càng lúc lão càng tỏ ra lúng túng, mặc dù thiếu phụ chẳng tỏ vẻ gì muốn đả thương lão cả.
Bỗng nhiên thiếu phụ mỉm cười nói:
- Tôn giá coi chừng đấy nhé!
Rồi thiếu phụ ra chiêu Lãng Lý Hành Thuyền. Lý Long Vân chẳng lạ gì chiêu này. Nó là một thế rất tầm thường của Võ Đang quyền pháp. Lão đã đề phòng sẵn, phòng thủ nơi hạ bàn trước bởi vì chiêu tiếp sau sẽ đánh vào đấy. Nhưng thật bất ngờ, thay vì sử chiêu Phiên Giang Tảo Địa, thiếu phụ lại biến thành chiêu Song Long Xuất Hải (rồng ra biển cả).
Cùng một lúc, lão bị trúng hai cái tát vào mặt đau điếng, khiến mặt lão đỏ ửng lên.
Đấy là thiếu phụ còn nương tay với lão, nếu ra tay thật sự hẳn lão đã toi mạng rồi.
Lợi dụng lúc hai người đang giao đấu, Vương Trí Nhân và Lữ Gia nhanh chân tẩu thoát.
Hai người trổ thuật phi hành chạy về phía tòa cổ miếu. Đến nơi thì trời đã tối mịt. Hai lão mò mẫm chui vào trong miếu. Bên trong không thấy gã đại hán đâu cả.
Lữ Gia kinh ngạc lẩm bẩm:
“Thật là lạ, Trần hiền đệ không thấy tới Dương gia trang mà ở đây sao cũng không có là vì nguyên cớ gì?” Loay hoay, hai lão kiếm được một cây đèn bị bỏ không song vẫn còn dầu. Vương Trí Nhân mừng rỡ tìm cách đốt đèn lên rồi cùng Lữ Gia xem xét kỹ lưỡng ngôi miếu.
- Lữ hiền đệ này! Có dấu chân người, mà hình như là mới đây thôi.
Quả thật có rất nhiều dấu chân loạn xạ trên mặt đất, chứng tỏ rất đông người đến đây tìm kiếm một cái gì đó. Trần Trung đã bị bắt rồi chăng? Vô lý, vì nếu thế phải có dấu vết loạn đả chứ. Vương Trí Nhân tiến đến sau bệ thờ. Lão để ý thấy tay cầm của chiếc ngai không có bụi như ai đó mới chạm vào. Lão xoay thử, thì bỗng thấy bệ thờ chuyển động mạnh rồi dịch sang một bên để lộ một cái hang sâu thăm thẳm. Lão cầm đèn soi vào trong rồi vẫy Lữ Gia leo xuống. Đó là một con đường hầm dài hun hút, không biết tới tận đâu. Lữ Gia bảo Vương Trí Nhân:
- Đại ca để tiểu đệ đi trước cho. Đại ca đi đằng sau để phòng có kẻ ám toán đấy.
Đi đến một chỗ rẽ, hai lão không biết nên đi đằng nào. Vương Trí Nhân áp tai vào tường nghe ngóng. Lão thấy hình như phía bên trái có tiếng động gì đó rất khẽ. lão ngoắc tay ra hiệu cho Lữ Gia đi về phía ấy. Lại đi một hồi lâu nữa mới đến một chỗ đường hầm rộng ra một chút có le lói ánh sáng từ phía trên lọt xuống, hai người thấy phía xa xa có một căn phòng nhỏ có ánh sáng đèn. Bỗng một luồng chưởng phong từ trong nhà phóng ra khiến hai người lảo đảo rồi kèm một tiếng quát:
- Hai tên nào cả gan mò vào chốn này. Muốn sống hãy vào đây trình diện ta Hai lão vội vàng vận chân khí hộ thân rồi bước vào. Trần Trung đang nằm dài trước mặt một lão bà tóc bạc trắng, nét mặt thật kỳ dị. Hai chân bà lão teo quắt lại, nhưng vẫn bị xiềng bằng một sợi dây xích to bằng cổ tay. Thân hình bà lão ốm tong teo, chỉ duy có cặp mắt là sáng loang loáng có thần. Rải rác bên ngoài là những đống xương người trông thật ghê sợ. Vương Trí Nhân cúi mình thi lễ:
- Xin kính chào lão tiền bối, tại hạ là Vương Trí Nhân mạo muội vào đây, xin tiền bối lượng thứ.
Lão nói vậy vì biết rằng công lực bà lão này không phải tầm thường. Lão bà bà giương cặp mắt lên lên nhìn rồi cười sằng sặc:
- Có phải ngươi là đồng bọn với tên tiểu tử này chăng? Hay tên đó … sai ngươi xuống dò xét xem ta đã chết chưa?
- Quả gã kia quen với tại hạ thật, nhưng không có ác ý gì với bà bà.
- Thế không phải ngươi theo lệnh tên đó xuống dò xét ta hay sao?
- Tại hạ không hiểu bà bà định nói đến ai?
Rồi lão kể lại cho bà bà nghe tất cả sự việc trên mặt đất rồi vì sao lão lại tình cờ phát hiện ra hang động này. Nghe xong lão bà bà gật gù rồi nói:
- Trông khuôn mặt ngươi, ta biết là ngươi nói thật, hãy để ta giải khai huyệt đạo cho gã này đã.
Lão bà nói xong khẽ giơ một tay điểm nhẹ một cái. Đó là thủ pháp cách không điểm huyệt, một môn công phu thượng thừ...

