watch sexy videos at nza-vids!

Phi Ưng Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 2361 bình chọn
30; tại hạ …

Tế Đài Hán Tử mắt đầy nộ khí, gằn giọng qua kẽ răng:

- Điều đó thế nào? Rõ ràng mi có ý gạt gẫm ta một điều chi?

Thanh Long Tam Giác vội vàng phân biện:

- Những gì tại hạ vừa bẩm cáo qua toàn là sự thật. Xin các hạ minh xét cho.

Tế Đài Hán Tử buông tiếng cười thâm hiểm:

- Nếu muốn ta tin lời mi là thật, hãy đến dời phiến đá kia cho ta xem.

Thanh Long Tam Giác thầm kinh mang rúng động:

“Thật là lão cáo già hiểm độc!”.

Lúc ấy sắc mặt Trầm Miên Tích càng lúc càng tái xanh, điếng người đứng trơ một chỗ, chẳng biết xử trí thế nào.

Tế Đài Hán Tử lại giục giã quát vang:

- Mi có đi hay không thì bảo?

Thanh Long Tam Giác khó nỗi tới lui, đành bặm môi phóng mình đến cạnh phiến đá, vận lực đẩy mạnh, nhưng khác nào thằn lằn bám cột to, dễ chi nhích động nổi phiến đá nặng dư hai tấn ấy.

Giữa lúc Thanh Long Tam Giác cố sức đẩy xê, vầng nước đỏ từ ngọn suối phún rải xuống phiến đá.

Thanh Long Tam Giác chỉ kịp rú lên một tiếng đau đớn, và bổ sấp xuống cạnh phiến đá.

Một mùi khét lẹt cực nồng lập tức xông lên trong khoảnh khắc, thịt da nạn nhân nám vàng như bị đốt và từ từ tiêu thành chất nước vàng, cho đến một lóng xương cũng bị dung hóa chẳng còn hình.

Tất cả những kẻ hiện diện, hay núp cạnh bên trận trường đều sửng sốt hãi hùng cho chất nước đỏ lợi hại kia.

Giọng cười âm trầm của Tế Đài Hán Tử chợt vang lên, khiến mọi người sực tỉnh:

- Tên khốn kiếp dám dùng vải thưa che mắt thánh, mi chết là đáng đời.

Một gã giáo đồ Hỏa Đăng Giáo đứng cạnh, không dằn được thắc mắc, rụt rè cất lời hỏi:

- Bẩm sư phụ, do đâu mà sư phụ biết được gã lừa dối?

Tế Đài Hán Tử cười nhẹ:

- Rất đơn giản! Nếu như dễ dàng di động phiến đá nọ để bước vào Các Mộng Sơn, tất nhiên tên khốn ấy chẳng dại chi mà nói hết cho chúng ta biết, và ba người lạ mặt nọ chẳng bỏ đi như thế.

Gã kia nhè nhẹ gật đầu:

- Sư phụ quả thật cao minh, vậy bốn chữ kia là một câu chuyện lếu láo do gã lếu láo do gã thêu dệt ra.

Tế Đài Hán Tử lắc đầu:

- Không! Bốn chữ kia có thể là thật, và theo sự suy đoán của sư phụ, đường vào Các Mộng Sơn cũng có thể là dưới phiến đá kia, chẳng qua …

Gã nọ càng nghe càng hoang mang khó hiểu:

- Vậy thì gã đã nói thật, nhưng tại sao …

Tế Đài Hán Tử buông tiếng cười to:

- Lý Nhân Nhân, làm sao con biết hết được lòng dạ man trá của nhân vật giang hồ?

Chính vì gã muốn hại sư phụ nên mới thật tình thố lộ tất cả mọi việc.

Lý Nhân Nhân vẫn không hiểu:

- Xin sư phụ đừng chê đệ tử ngu muội, thật tình đệ tử chẳng hiểu nổi.

Tế Đài Hán Tử chỉ tay về phía suối máu giảng giải:

- Màu nước suối đỏ thẫm như thế, chứng tỏ là rất độc, lại hướng chiều phun ngay phiến đá nọ. Nếu như mạo hiểm đến xô dời phiến đá đi, tất không tránh khỏi bị nước suối bắn phải.

Lão ngừng lại một lúc rồi tiếp:

- Tên khốn ấy đinh ninh là sư phụ sau khi biết rõ lối vào Các Mộng Sơn, tất sẽ chính tay đến dời phiến đá ấy đi, như vậy là đã lọt vào quỷ kế của gã.

Lý Nhân Nhân lúc ấy mới bàng hoàng vỡ lẽ:

- Không ngờ gã ta bên ngoài tỏ vẻ cung kính sư phụ rất mực, mà trong dạ lại chứa đựng kế hiểm thâm như thế.

Tế Đài Hán Tử vừa mở miệng định đáp, chợt từ khoảng không vang vọng một chuỗi hú dài lê thê.

Tế Đài Hán Tử qua phút giây biến sắc, ngửa mặt lên trời đáp lại bằng một tràng cười lanh lảnh.

Thanh âm như chất chứa thù hận và sát cơ.

Tuyết Sơn Chân Quân bên trong bụi cỏ lại chép miệng than dài:

- Một trận đồ sát kinh hồn sắp mở màn ra trước mắt.

Trầm Miên Tích giật nhẹ tay áo Tuyết Sơn Chân Quân khẽ giọng:

- Chúng ta nên thừa cơ hội này chường mặt ra, đánh dạt cánh Tế Đài Hán Tử ra xa, để ngăn chặn âm mưu của lão, thúc thúc thấy thế nào?

Tuyết Sơn Chân Quân lắc đầu lia lịa:

- Lúc này đừng nên vọng động, cứ chờ xem lão ma đầu ấy giở trò chi, đây là cơ hội tốt để ta lợi dụng họ để đẩy phiến đá kia dời đi vậy.

Giữa lúc hai người bàn luận, từ khoảng không cao vút, hơn mười bóng người lao vút xuống trận trường như những chiếc cầu vồng, nhẹ nhàng đáp trên đất không vang một tiếng động nhỏ nào.

Tuyết Sơn Chân Quân xoay mắt nhìn kỹ bọn chúng, gồm cả nhân vật cao thủ của hải ngoại lẫn trung du.

Nào là Đào Tiên Cốc chủ Hầu Chế Tăng, Hắc Bảo chủ Mã Mao Trung, Hoa Bút Trung Hán Tiêu Long Đàm và Long Môn Bang chủ Đoàn Thao Lục.

Ngoài ra còn có hai cao thủ thượng thặng trong Tụ Kiếm Bảo:

Diện Sát Nhân Lỗ Chí Công và Sát Tinh Vương Phùng Thái Phụng.

Tế Đài Hán Tử đảo mắt nhìn quanh mọi người, buông tiếng cười ngạo nghễ như hỏi chào:

- Thật là hạnh ngộ! Không biết cơn gió nào đưa chư vị đến chốn này?

Đào Tiên Cốc chủ Hầu Chế Tăng đầu tiên tiến lên vòng tay đáp lễ:

- Nghe đồn Lâm đại hiệp xa giá đến đây, quả nhiên có thật!

Tế Đài Hán Tử giọng nhạt hơn nước ốc:

- Thế à! Lâm mỗ nghe đồn nơi Các Mộng Sơn chứa kỳ vật võ lâm nên vui chân đến đây, may ra có chút ít phước phần chi chăng?

Hắc Bảo chủ Mã Mao Trung bật cười lên hô hố:

- Lời đồn đãi biết đâu mà tin nổi, biết đâu đấy là trò lường đảo của một kẻ bí mật nào, định gây cho giang hồ một phen sóng gió sát phạt để họ ở bên ngoài rung đùi xem thỏa mắt đấy thôi.

Bỗng chẳng biết từ phương nào vọng đến, một giọng cười sang sảng hào hùng chui xói vào màng tai tất cả những người có mặt.

- Ai bảo là một trò lường đảo? Đêm nay chính là thời gian Các Mộng Sơn mở cửa rước anh hùng hào kiệt khắp tam sơn tứ hải tụ họp tại đây. Cứ đem mọi ân oán giữa nhau bấy lâu nay cùng giải quyết, để chấm dứt đi cuộc tương sát tương tàn kéo dài vô bổ.

Quần hùng nghe xong đều giật mình dáo dác nhìn quanh.

Nơi trận trường không biết từ thời gian nào xuất hiện một lão nhân bạch bào, tuổi hơn trăm, râu dài óng mượt, tóc bạc như tuyết, khí vũ uy nghi như một tiên ông giáng thế khiến người nhìn phải nể khiếp.

Lão nhân bạch bào quét mắt nhìn khắp quần hùng một lượt, đoạn tay ông nhè nhẹ kéo lên cao và đẩy thẳng về phía cội tùng.

Thế chưởng xem ra nhẹ nhàng như bỡn, nhưng khi bàn tay ông vừa đưa tới, một luồng tiềm lực tựa gió lốc ào ra …

“Rắc …”.

Cội tùng như bị một sức mạnh khổng lồ kéo bật cả gốc rời khỏi mặt đất lao ra mấy trượng xa mới đổ ầm xuống.

Lập tức, từ lỗ trống sâu hun hút của gốc tùng vừa bật gốc, cuồn cuộn thoát ra một khí lạnh lạ thường.

Quần hùng hiện diện nơi trận cuộc, không một ai lại không cảm thấy buốt da, vội vã vận công để đề kháng lại luồng khí lạnh nọ.

Một hồi lâu sau, khí lạnh đã loãng dần vào không khí, cơ thể họ mới trở lại nhiệt độ của bình thường.

Lão nhân bạch bào bỗng nhếch môi cười nhẹ:

- Chư vị đã có thể vào Các Mộng Sơn được rồi. Già này những mong quý vị bình an trở ra, hẹn gặp lại tại Xuyên Tâm Đài.

Tất cả mọi người vừa nghe lối vào Các Mộng Sơn chính là huyệt đạo nằm ẩn dưới cội tùng. Không chờ đến tiếng mời mọc thứ hai, đã rần rần xô nhau tranh vào.

Bao nhiêu tài nghệ khinh công họ đều dốc ra ứng dụng hết vào đôi chân, chỉ sợ mình lại chậm chân hơn kẻ khác.

Giữa lúc mọi người đổ xô chui vào huyệt đạo, lão nhân bạch bào bỗng dưng nhoáng mất tựa hồn ma …

Trầm Miên Tích vội rời khỏi chỗ nấp kêu lên kinh ngạc:

- Lão tiền bối ấy đâu mất rồi kìa?

Tuyết Sơn Chân Quân cũng lồm cồm đứng lên theo, nhìn quanh dáo dác:

- Lạ thật! Lão phu từ nãy giờ một mực theo dõi từng hành động của lão, thế mà lão ta chỉ nhấc mình một cái là biến mất ngay. Kể ra lão cũng là hạng vô song đấy, theo sự phán đoán của lão phu, có thể lão là chủ nhân của Các Mộng Sơn này.

Bất thần, sau lưng họ vang lên một chuỗi cười …

Tất cả ba người đều giật mình quay lại hướng phát xuất thanh âm.

Sau lưng họ chẳng biết từ bao giờ xuất hiện một nhân vật vận áo trắng, khí thế thập phần uy lẫm.

Trầm Miên Tích sau phút giây sửng sốt, lập tức nhận ra ngay là U Linh Huyết Kiếm Khách Hà Ngô Vỹ, chàng vội tiến lên vòng tay:

- Lâu nay không gặp Hà huynh, Hà huynh vẫn mạnh đấy chứ?

U Linh Huyết Kiếm Khách ha hả cười to:

- Trầm đệ lúc này cũng mồm miệng cũng ra phết, con người biến đổi thật mau. Nhớ lại lúc nào tiểu đệ còn khờ khạo, giờ đây đã học được thói đẩy đưa môi miệng ngọt ngào rồi.

Trầm Miên Tích bị U Linh Huyết Kiếm Khách chế cho một hơi, nóng ran da mặt, muốn mở miệng nói mà chẳng biết nói thế nào.

Quay qua Trâm Hoa Mai, U Linh Huyết Kiếm Khách hỏi:

- Hà muội muội! Thế nào, kẻ thù của song thân chúng ta đã tìm được chưa?

Té ra U Linh Huyết Kiếm Khách Hà Ngô Vỹ và Trâm Hoa Mai là hai anh em ruột.

Trầm Miên Tích sững sờ khi nghe U Linh Huyết Kiếm Khách nói thế, bởi bấy lâu nay, Trâm Hoa Mai vẫn giấu nhẹm lai lịch của mình, nàng chỉ cho chàng biết nàng là họ Hà mà thôi.

Nàng nói:

- Đại ca! Vẫn biệt tăm …

Rồi nàng giới thiệu anh mình với Tuyết Sơn Chân Quân để họ chào hỏi nhau.

Đoạn họ như những cánh én, kẻ trước người sau, thoăn thoắt bay vào huyệt đạo dưới cội tùng để vào Các Mộng Sơn....

« Trước1...4344454647...55Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đông Phương Nhất Chiến
» Vũ Điểm Cô Thiên
» Phi Ưng Chưởng
» Hồi Tâm Chưởng
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Bạch Kim
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
Tags:
bạn đang xem

Phi Ưng Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Phi Ưng Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk