Trầm Miên Tích thắc mắc:
- Thanh âm lúc nãy rõ ràng là của một cô gái chứ nào phải là vị hòa thượng nọ đâu.
Thiếu phụ áo đỏ cười khẽ:
- Ngốc ơi là ngốc, ta nào phải nói đến trong đại sảnh này, ta chỉ nhắc đến vị chủ nhân Thất Giác Truy Hồn Đinh của ba mươi năm về trước kia!
Thiếu phụ áo đỏ vừa thốt dứt, lập tức một âm thanh vo ve như tiếng muỗi vọng rõ vào tai, đúng là đối phương đã áp dụng phép Truyền Âm Nhập Mật đàm thoại cùng bà:
- Vị hòa thượng ấy là sư phụ của tôi.
Thiếu phụ áo đỏ chưa kịp dứt sững sờ, giữa đại sảnh Tế Đài Hán Tử đã rống lên như sấm:
- Người khác sợ Thất Giác Truy Hồn Đinh của mi, nhưng đừng hòng dọa nổi lão phu.
Đảo ánh mắt quét nhanh khắp bảy người, lão với một giọng gần như ra lệnh:
- Tống Quốc Cơ trong vòng năm chiêu phải hạ sát cho kỳ được con quỷ cái ấy.
Tống Quốc Cơ nghe gọi tên mình không khỏi âm thầm rúng động, sắc diện lầm lì, thận trọng ngẩng đầu nhìn lên.
Thình lình tà áo xanh loáng động, với một ngón khinh công Du hí Tử Vong nhấc vọt lên khoảng không, chưởng phải đồng thời tung ra một trảo, tay trái tiếp nối quét ra một đòn tuyệt kỹ nhanh hơn cả đường sét đi.
Trảo phong tay phải vừa vi vút phóng ra, chưởng lực tay trái đã cuồn cuộn đùn tới tựa gió đùa sóng cả.
Đột nhiên từ trên trần nhà nhè nhẹ tuôn ra một luồng nhu kình như có như không nhưng lợi hại dị thường.
Luồng nhu kình kỳ ảo ấy ngang nhiên lướt qua tầm uy lực của hai lớp chưởng và trảo, tông thẳng vào mình Tống Quốc Cơ. Tống Quốc Cơ người đang thế bốc lên lại trầm người rơi trở xuống.
Vốn là nhân vật tuyệt cùng cao ngạo, Tống Quốc Cơ dễ đâu chịu lép trước mắt đông người.
Thân hình vừa bị chìm xuống, lão lập tức tung mình lên, song chưởng cùng vạch tròn, một ngọn Tượng Ngư Chưởng tỏa ra như sét chớp.
“Ầm! …”.
Nóc điện lập tức bị chưởng phong khoét tròn một lỗ to hơn chiếc nia, ngói vụn rơi xuống như mưa đá.
Trong làn ngói cát đổ tuôn mù mịt ấy, bỗng vang lên một giọng nói lạnh băng:
- Chiêu Tượng Ngư Chưởng khá hùng hậu đấy, bổn cô nương ban thưởng cho mi đây.
Lồng giữa thanh âm, từ trên mái ngói một luồng ánh sáng lóe mắt chớp vòng qua kèo nhà và bắn nhanh vào Thái Dương huyệt của Tống Quốc Cơ.
Quá sợ đến quên cả giữ ý, lão hớt hãi rú lên:
- Chết ta rồi!
Kèm theo đấy là một tiếng gào thê thảm, thân hình Tống Quốc Cơ từ trên cao té phịch xuống đất, máu tươi tuôn ồng ộc ra khỏi miệng, hôn mê bất tỉnh tại chỗ.
Tất cả những kẻ có mặt nơi đại sảnh đều biến sắc kinh mang.
Tế Đài Hán Tử vội trấn định tinh thần, tay phải vung giơ cao chiếc áo năm màu quát to ra lệnh:
- Nhị vị Hắc Hải Thủy Hiệp Quang Trương Trí, Tinh Ngu Nhược, hãy vì bổn giáo ra tay ngăn địch.
Hai gã áo đen trong nhóm sáu người còn lại liền ứng tiếng bước ra, vòng tay tạ lệnh:
- Chúng tôi xin tuân giáo lệnh!
Thốt xong, hai người cùng quay phắt lại, chẩm hẩm vén cao vạt trường bào và cùng song song lắc mình vọt lên trần nhà, liền tay vỗ ra bảy chưởng.
Chưởng trước nối liền chưởng sau, bóng chưởng trùng trùng như sơn nhạc, kình lực từng đợt từng đợt đuổi dồn nhau tựa sóng sau đùa sóng trước ào ào dốc ngược lên mái nhà.
Nhìn thấy thế chưởng quá dữ dằn của Hắc Hải Nhị Tặc, Trầm Miên Tích không khỏi kinh mang, quay sang hỏi khẽ thiếu phụ áo đỏ:
- Chưởng lực của hai tên thủy tặc quá ghê gớm, chắc hẳn có thể cự đương vị cao nhân nọ vậy.
Thiếu phụ áo đỏ lắc đầu cười khẽ:
- Dùng miếng thịt để đuổi chó, chỉ mất thịt mà vô bổ.
- Chưa chắc!
Thiếu phụ áo đỏ vội suỵt lên một tiếng bảo khẽ:
- Xem kìa, vị cao nhân trên trần nhà đã lộ diện rồi kìa. Ồ! Té ra là một người bao mặt!
Trầm Miên Tích vội nhìn theo hướng ngón tay của thiếu phụ áo đỏ, thấy một nữ nhân áo đen đang cùng nhị tặc đấu nhau quyết liệt trên xà nhà.
Trầm Miên Tích rất đỗi hoài nghi, vóc dáng của bóng đen, cậu ta lờ mờ nhớ như đã gặp qua ở nơi nào nhưng nhất thời không sao nghĩ ra.
Chợt cậu ta nghe nữ nhân áo đen quát to:
- Nằm xuống nè!
Âm thanh vừa thoát ra, hai thân hình nặng nề nối tiếp rơi phịch trở xuống sàn nhà.
Sau mấy tiếng hự nặng nề, cả hai cùng duỗi chân ngay đơ hết thở.
Tế Đài Hán Tử đã hết nổi chế dằn, giận dữ nghiến răng ken két và quát:
- Lâm Võ Hoàng, Hoàng Sơn Bửu! Truyền nhị vị phải ra tay hạ địch.
Hai gã trung niên áo lam liền ứng tiếng xông ra.
Bộ pháp của hai người thoăn thoắt nhẹ nhàng, tựa như cưỡi gió đùa mây, chân không vang một tiếng động.
Trầm Miên Tích xuýt xoa khen ngợi:
- Thuật khinh công của hai người quả cao siêu. So với nhị tặc khi nãy, xem ra cao cường hơn nhiều.
Thiếu phụ áo đỏ cười lạt:
- Còn lâu, chúng đem nạp mạng cho nàng áo đen ấy thì có!
Trầm Miên Tích thắc mắc hỏi tiếp:
- Lão Tế Đài Hán Tử võ công tuyệt diệu vô cùng, tại sao không thân chinh ra tay, lại cứ sai cắt hết người này đến người nọ ứng chiến như thế?
- Ngươi quả thật ngốc hết chỗ chê, đấy là thủ đoạn mượn đao giết người, ngươi cũng chẳng hiểu nữa à?
Trầm Miên Tích bất mãn nghĩ thầm:
“Ả này thật hỗn hào, hết chê ta ngốc lại bảo ta khùng, chẳng lẽ ta thật vừa khùng vừa ngốc?”.
Thiếu phụ áo đỏ thình lình kéo tay cậu ta, khẽ giọng:
- Xem kìa, hai gã áo lam này cũng khá đấy, cầm cự được cùng nàng áo đen hơn bảy chiêu. Ôi! Nguy rồi, Thất Giác Truy Hồn Đinh lại siêu độ thêm hai mạng nữa rồi.
Thiếu phụ áo đỏ chưa dứt lời, một luồng lãnh quang đã chớp ngời sáng lòe đại sảnh, tiếp theo đó, thân hình hai gã áo lam lông lốc quay tròn trong không khí và rơi phịch xuống sàn nhà im lìm hết thở.
Tế Đài Hán Tử giọng trầm trầm ghê rợn:
- Thủ pháp tuyệt vời, lão phu hôm nay mới nới rộng tầm mắt.
Đảo tia nhãn quang nhìn khắp mọi người và cuối cùng khựng lại nơi vị trí của hai gã áo trắng, Tế Đài Hán Tử mới âm trầm tiếp lời:
- Còn trù trừ gì nữa, mau ra tay cho rồi!
Hai gã áo trắng Vưu Võ Lâm và Trúc Thiên Trần trước ánh mắt lạnh lùng nhưng chứa đầy uy lực của Tế Đài Hán Tử, hai gã nọ tuy thầm khiếp đảm tài nghệ của nữ nhân áo đen, cũng đành bặm môi làm gan e dè từng bước xông lên.
Cả hai liếc mắt nhìn nhau trao đổi ý, đoạn song song rút phăng trường kiếm ra khỏi bao, nhanh như gió cuốn tung ra một chiêu sát thủ chiếu thẳng lên trần nhà.
Vưu Võ Lâm là thủ lĩnh của Trúc Mai Chi Kiếm, tất nhiên trong lĩnh vực kiếm thuật phải có trình độ tương đương xuất chúng, lại được thêm sự trợ lực của Trúc Thiên Trần, cũng là một tay kiếm lừng danh.
Qua sự liên tay công kích của hai người, tầm uy lực nhất định phải vô cùng khủng khiếp, ánh kiếm
vừa vung lên, kiếm kình đã vù xé gió như vũ bão.
Trầm Miên Tích không ngớt chắc lưỡi hít hà:
- Kiếm pháp thật là tuyệt diệu!
Thiếu phụ áo đỏ cười lạt:
- Có gì mà tuyệt diệu! Đó chỉ là chiêu Nộ Hải Quá Tam Long, coi ra dữ dội nhưng tiếc là chưa đạt được mức độ điêu luyện của nó.
Vưu Võ Lâm vừa đánh ra một đòn Nộ Hải Quá Tam Long thân hình gã đã như một con rồng lồng lộn quay tít giữa đạo kiếm quang của mình.
Trúc Thiên Thần thấy đồng bọn đã giở tuyệt kỹ bình sinh, gã cũng tức tốc vung nhanh tay kiếm.
Trái ngược với lối tấn công vụt vù, ào ạt của Vưu Võ Lâm, thế kiếm của gã họ Trúc nhẹ nhàng phân biệt thành ba vầng kiếm kia, chiếu thẳng vào ba đại huyệt của đối phương thốc đến.
Nữ nhân bao mặt áo đen trước thế tấn công dữ dằn của hai đối thủ, chẳng mảy may rúng động, ung dung khẽ phất ống tay áo lụa.
Một luồng lãnh quang liền đó bắn ra khỏi tay áo, vượt xuyên qua vành đai ánh kiếm của hai gã họ Vưu và họ Trúc, nổ bốc lên một tiếng khẽ và phân thành hai hướng vèo nhanh tới song phương.
Thiếu phụ áo đỏ khẽ chăc lưỡi than:
- Lại hai kẻ nữa bỏ mạng dưới Thất Giác Truy Hồn Đinh!
Quả nhiên ánh kiếm đang loang loáng bỗng tắt phụt một cách nhanh chóng, kèm theo hai tiếng rú thảm thiết cùng với hai thân hình ngã dụi trên đất, chết không kịp giãy giụa một cái nào.
Gian đại sảnh lúc ấy chẳng khác
chi động ma hay động quỷ, với tám xác người máu me đầm đìa, với ánh lửa chập chờn lúc có lúc không, cùng bộ mặt căm phẫn của Tế Đài Hán Tử đang lầm lì nhìn lên từng xác chết.
Mỗi nạn nhân đều in nhau một tình trạng, nơi Thái Dương huyệt bị cắm lút vào một mũi Thất Giác Truy Hồn Đinh óng ánh màu bạc.
Ánh mắt lão bỗng ngời tỏa sát khí, nhìn nữ nhân bịt mặt áo đen từ trên trần nhà lao vút xuống đứng cách lão độ năm bước.
Nữ nhân áo đen chân vừa chấm đất đã trỏ tay về phía lão, lanh lảnh quát to:
- Lần sau gặp mặt đừng hòng ta dung tha, cút ngay.
Tế Đài Hán Tử nghiến răng ken két:
- Đừng lớn lối, ta sắp sửa xé xác mi ra đây.
Kèm theo tiếng hét, ngọn trảo từ tay lão đã phủ đến mặt đối phương với một tốc độ kinh hồn.
Nữ nhân áo đen buông ra một tiếng cười khẽ, chỉ lắc nhẹ người đã vọt xa bảy tám bước, tránh khỏi tầm trảo lực của đối phương rất dễ dàng.
Tế Đài Hán Tử nhìn thế trảo của mình vừa rơi vào khoảng không, lão kinh hãi nghĩ thầm:
“Công lực của con bé này rõ ràng là hơn ta một bậc, khôn hồn chạy trước là thượng sách.”.
Ý đã quyết, lão thình lình nhấc người bổ nhanh đến gần thùng gỗ, với một đòn công sấm sét, quật vù vào hướng Trầm Miên Tích đang núp một chưởng cực kỳ trầm mãnh.
Từ lúc mới bước vào đại sảnh, liếc mắt nhìn sơ qua, tia nhãn quang tinh nhuệ của lão đã khám phá ra ngay chỗ núp của Trầm Miên Tích.
Thừa dịp không ai ngờ được, lão tung ra một đòn sát thủ, định giết chết cậu ta trong tức tốc để trừ hậu hoạn.
Trước biến cuộc quá chừng đột ngột ấy, thiếu phụ áo đỏ muốn cứu cũng chẳng trở tay cho kịp.
Trầm Miên Tích chỉ rú được một tiếng ngắn ngủi rồi gục mê thiếp tại trận.
Nữ nhân áo đen tuyệt không ngờ Tế Đài Hán Tử rắp tâm sát hại cho kỳ được Trầm Miên Tích.
Vừa thấy biến cuộc xảy ra khác thường, nàng vội lắc mình xông lên chặn lối.
Tế Đài Hán Tử đã như một chiếc cầu vồng ngũ sắc, bắn vọt ra khỏi cửa đại sảnh.
Ngay khi ấy, từ trên đỉnh nhà bỗng đáp xuống một bóng người mảnh khảnh như học trò, định chặn lấy lối thoát thân của Tế Đài Hán Tử.
Nhưng vì động tác của người nọ chậm hơn chỉ một tích tắc, đành sổng mất đối phương.
Nữ nhân áo đen vội quay sang chàng trai thúc giục:
- Hà huynh đuổi theo mau!
Gã thiếu niên vừa xuất hiện kia không ai khác chính là U Linh Huyết Kiếm Khách Hà Ngô Vỹ, nghe xong lời nữ nhân áo đen chẳng chần chừ vội bắn mình đuổi theo.
Trầm Miên Tích trúng phải một chưởng của Tế Đài Hán Tử, ngất lịm như chết, không còn biết gì khác …...

