- Cả mộ anh Nhị và chị Lài, tôi cũng không cho ai chạm đến. - Tử Ân hất mặt lên.
Vĩnh Thành quay lại nhìn Tử Ân.
- Cô đừng cương quyết thế, sẽ chẳng giải quyết được gì đâu. Thầy Bảy đã bảo hai âm hồn đó đã thành tinh, không thể không trừ. Hơn nữa Lài và Nhị không phải là người nhà của cô. Cô hãy vì dân làng mà nhân nhượng chứ?
- Lời cậu Vĩnh Thành nói phải, có đồng ý đi. - Ông từ lại chen vào.
Biết không thể, Tử Ân dằn đỗi :
- Các người muốn làm gì thì làm đi.
Nói xong, cô quay lưng bỏ đi một mạch. Tai vẫn còn nghe gã chết tiệt kia hét to :
- Tiến lên đi, dân làng ơi!
Chát! Chát!
Những nhát búa đập mạnh vào ngôi mộ đá. Hình dung đến cảnh thân thể Lài bị cây cọc nhọn đâm xuyên qua, lòng Tử Ân đau nhói. Nước mắt ứa ra... cô sợ hãi nghĩ đến một ngày những ngôi mộ của ông bà cha mẹ mình bị người ta giày xéo lên như thế.
Ma thành tinh, chuyện đó có thật không? Sao lòng cô mơ hồ quá!
* * * * *
Cuối cùng mọi việc cũng đâu vào đó. Mỉm cười, Tử Ân hài lòng nhìn ngôi nhà mồ được sơn sửa mới toanh. Tất cả cũng nhờ Vĩnh Thành giúp đỡ. Nếu anh không chịu nói vào một tiếng, những người dân kia chẳng đời nào chịu phụ cô sơn phết cũng như chẳng đời nào thân thiện với cô đâu.
Chỉ một lời thôi. Rằng cô là kẻ đời sau, chẳng liên quan cũng như chẳng biết chuyện gì của người lớn đời trước. Đám dân làng lập tức hết ác cảm với cô. Ra chợ, thậm chí có người còn trêu cô cười nói nữa. Vĩnh Thành thật là người tốt, Tử Ân bắt đầu cảm mến anh.
Qua nói chuyện, Tử Ân được biết, Vĩnh Thành là bác sĩ, chưa có vợ con, anh hiện sinh sống và làm việc ở Sài Gòn. Cũng như cô, anh về quê ăn tết, tình cờ gặp chuyện bất bình mới vọt miệng chen vào. Thật tình, nhưng chẳng muốn mượn danh hiệu trưởng làng của ông cha ra oai với mọi người đâu.
Vĩnh Thành hoạt bát, vui vẻ và uyên thâm lắm. Nói chuyện với anh thích thú vô cùng. Tử Ân thầm nghe lòng xao xuyến. Dường như cô đã có tình ý cùng anh thì phải. Ôi! Lại nghĩ bậy bạ rồi. Đỏ mặt thẹn thùng, Tử Ân lắc đầu cho ý nghĩ trôi qua nhanh.
Là một luật sư tên tuổi, nhan sắc lại hơn người. Tử Ân được nhiều chàng trai đeo đuổi lắm, nhưng lòng cô cứ dửng dưng. Không hiểu sao lần này gặp Vĩnh Thành, cô lại có nhiều ấn tượng như vậy. Chắc vì anh đã hai lần giúp cô thoát khỏi tình trạng khó khăn.
Vĩnh Thành bảo rằng anh không tin vào ma quỷ. Nhưng cũng như cô, không thể nào giải thích được, những hiện tượng xảy ra xung quanh khu nhà mồ. Anh còn hứa với cô rằng sẽ cùng cô khám phá ra bí mật. Anh có hẹn với cô năm giờ chiều này cùng đến ngôi nhà mồ xem xét đấy.
Đưa mắt ngó đồng hồ, Tử Ân thở ra một hơi dài ngao ngán. Mới có một giờ, phải đến bốn tiếng nữa mới đến giờ hẹn với anh, làm gì để giết thời gian? Vào nhà chuyện trò với ông từ ư? Vừa nóng vừa chán, chỉ bằng cứ ngồi ở khu nhà mồ này hóng gió.
"Thầy Bảy cao tay ấn thật!" Se se ngọn cỏ trên tay Tử Ân bắt đầu nghĩ miên man. Từ hôm dán bùa ếm chặt vong hồn Nhị và Lài, ngôi nhà mồ đã trở nên yên tĩnh như cũ. Không còn tiếng khóc than, cũng chẳng còn bóng trắng nào xuất hiện đu đưa trên cành cây nữa. Dân làng vui mừng ra mặt.
Gió đồng ban trưa mát quá, khiến mi mắt Tử Ân cứ sụp xuống. Cô không cưỡng lại làm gì. Tựa lưng vào thân cột, cô đắm mình vào giấc ngủ. Cô ngủ thật ngon, thật lâu. Và sẽ chưa tỉnh lại nếu không bị ai đó lay nhè nhẹ.
- Tử Ân, xin cô hãy giúp tôi. Hãy thả tôi ra, một mình lang thang nơi này, tôi sợ lắm. Bơ vơ và lạnh lẽo làm sao!
- Bà, bà là ai? - Ngỡ ngàng, Tử Ân đưa mắt nhìn người đàn bà trước mặt mình. Bà thật đẹp, mặc chiếc áo dài gấm thêu hoa màu đỏ thẫm - Bà nói gì tôi không hiểu?
- Thả tôi ra... tôi sợ lắm. - Giọng bà run rẩy - Tôi là Hạnh Dung... Tử Ân, tôi van cô hãy giúp tôi... hiện tại chỉ có cô mới giúp được tôi thôi.
- Vậy bà muốn bao nhiêu hả?
Cho tay vào túi, Tử Ân hoang mang lấy ra một xấp tiền.
- Không, tôi không cần tiền đâu.
Bà lắc đầu từ chối, Tử Ân lạ lẫm :
- Không cần tiền, vậy bà muốn tôi giúp chuyện gì?
- Tôi cũng không biết nữa, tự cô hãy nghĩ cách cứu tôi, tôi biết ơn cô lắm!
Nói xong, bóng bà ta bỗng xa dần, Tử Ân chồm theo gọi lớn.
Nhưng bóng dáng bà đã mất hẳn giữa không gian, trước mắt Tử Ân chỉ là một khoảng trống vô hình. Mình đã mơ ư? Tử Ân lạ lùng tự hỏi rồi cắn mạnh xuống môi mình và cảm thấy đau điếng, rõ ràng là cô không ngủ. Thế nhưng bà Hạnh Dung ấy... cô lại vùng dậy và gọi to :
- Hạnh Dung, bà đừng trốn nữa, ra đây mau đi.
- Tử Ân, cháu vừa gọi ai thế hả?
Đám lá cây trước mặt bỗng xạc xào rồi ông từ hiện ra ngơ ngác.
- Có khách đến chơi à?
- Cháu mơ hồ quá! - Tử Ân rời thành lan can nhà mồ bước xuống gần ông - Không biết là mơ hay thật nữa. Rõ ràng là có một bà vừa đến đây khóc lóc xin cháu giúp. Rồi vụt biến như ma. Bà ta xưng mình là Hạnh Dung ông ạ.
Xoảng!
Cây mác trên tay ông từ rơi nhanh xuống đất. Toàn thân ông bất động sững sờ, Tử Ân nhìn ông kinh ngạc.
- Ông ơi, ông sao vậy? Ông có quen với bà ta à?
- Hạnh Dung có nói gì với cháu không? - Giọng ông từ run run khàn đi kỳ lạ.
Tử Ân nhíu mày, cố nhớ :
- Toàn những lời lạ lùng thôi. Bà ta năn nỉ cháu cứu, lại còn nói cái gì một mình lang thang ở đây, cô đơn lạnh lùng lắm.
- Tội nghiệp Hạnh Dung! - Ông từ bỗng ôm mặt bật lên khóc lớn - Ta làm sao cứu được nàng....