Dưới có áo ông có gài một mảnh giấy vuông vuông, Tử Ân tò mò lật lên xem rồi ồ lên một tiếng to thích thú, thì ra ông sơ của cô ngày xưa có hình dạng như thế này đây. Nghiêng đầu nhìn hình nhân thật kỹ, cô thầm phục nghệ nhân nào thật khéo tay. Tạc tượng như thật. Chẳng những giống mà còn giữ nguyên được thần khí người đã chết, khiến ai lần đầu mới nhìn vào phải lầm ngay. Chỉ cần nhìn qua bức tượng, cô đã biết ông sơ ngày xưa khó tính và nghiêm khắc lắm.
Đưa mắt nhìn sang bên, suýt tý Tử Ân đã hét lên vì sợ hãi. Rồi chợt nhớ cô bật cười lớn. Ông từ bao lâu này xấu quá, không cho cô biết ở phòng này có nhiều đồ chơi như vậy. Toàn những hình nhân bằng sáp. Lớn có, nhỏ có, trai gái đều đủ cả.
Người đàn bà uy nghi ngồi trên chiếc ghế bành, tay cầm chiếc qụat giống chiếc quạt của cô này, không cần đoán, Tử Ân cũng biết ngay đó là bà cố tổ. Cũng như hai cặp hình nhân đang ngồi trên bàn ăn kia là ông bà cố và ông bà nội của mình. Đứa bé trai này là ba mình ư? Tử Ân nghiêng đầu thích thú nhìn đứa bé trai trạc mười hai tuổi. Im lặng trong một góc phong, thằng bé như đang viết cái gì đó vào quyển sổ dày.
Ôi, con hình nhân này sao lại quăng vào xó thế? Cúi nhặt cái hình nhân nằm lăn lóc dưới chân lên, Tử Ân chợt sững người ra bất động. Không vì hình nhân chỉ vừa tạc được một nửa thôi, mà vì người trong tượng sao đẹp quá. Lại quen quen... cô như từng gặp một lần rồi. Cô ta là ai thế nhỉ? Tử Ân cố lục tìm trong ký ức. Gương mặt này, đôi mắt buồn này, rõ ràng là đã một lần cô có nhìn thấy rồi.
Suy nghĩ một lúc lâu, không tìm thấy được gì, không đành lòng ném con búp bê trở vào xó cũ, Tử Ân nhẹ nhàng đặt nó lên bàn rồi từ từ quay bước.
Cạch!
Chợt con búp bê xinh đẹp ngã nhào, Tử Ân giật mình quay lại. Không hiểu vì sao nó lại ngã, lúc nãy cô đã dựng chắc lắm mà.
Vừa toan bỏ đi lại sợ nó bị lăn, Tử Ân quay trở lại. Đỡ nó lên, cô lại một phen sửng sốt kinh ngạc. Vô tình hay cố ý, đôi tay con búp bê lại cầm theo quyển sổ dầy. Chìa ra trước mắt Tử Ân, nó dường như mời cô hãy đọc.
Được rồi, giở quyển sổ ra khỏi tay con búp bê xinh đẹp chỉ có nửa thân người, Tử Ân mới hay quyển sổ dày dặc chữ. Bí mật ở đây chăng? Kéo chiếc ghế, châm một cây nến đặt vào giá, Tử Ân lật thử một dòng. Không ngờ bị hút luôn vào câu chuyện...
* * * * *
Còn những mười ngày nữa mai đến Tết Nguyên Đán, vậy mà nhà ông Hội đồng đã lo rộn rịp chuẩn bị từ hơn hai ngày trước.
Sáng tinh mơ, mặt trời còn chưa thức dậy, đám gia đinh đã phải cởi trần trùng trục lo lau cột cho ông.
Những cây cột bằng gỗ lim già, to hơn vòng tay người ôm được đám thợ bào mài nhẵn thín, bóng ngời, láng mịn, chạm tay vào không nghe một chút gợn nào vẫn không làm ông Hội đồng vừa ý. Để hàng cột ngay càng bóng ngời lên, ông đã nghĩ ra một cách lau thật là độc đáo.
Không dùng nước, cũng chẳng cần đến một loại xà phòng hay hóa chất nào, hàng cột sẽ được làm láng bóng bằng chính mồ hôi của các tráng đinh.
Ôm một cái bao bố vào lòng, vòng tay quanh cây cột cho ông lấy dây buộc chặt, các tráng đinh này phải dùng sức leo lên tuốt ngọn cột cao nghệu hơn tám mét kia, rồi thả người tuột xuống.
Tuột xuống, leo lên... làm đi làm lại hàng trăm hàng ngàn lần như thế. Mồ hôi nhễ nhại, từ người các tráng đinh xuyên qua các bao bố tời, thấm vào hàng cột. Ngày này qua ngày khác.
Cách của ông xem ra công hiệu lắm, hàng cột ngày càng bóng lên trông thấy rõ, mặc cho thân thể các tráng đinh ngày cứ gầy còm kiệt quệ.
Công việc nặng nhọc và tốn nhiều công sức lắm, Đình Hùng biết vậy dù anh không phải mó tay vào. Nhiệm vụ của anh chỉ việc đứng đây trong coi đám tráng đinh với sợi roi da thật dài và thật lớn. Ông Hội đồng đã ra lệnh cho anh phải quất thẳng tay vào đám lưng trần kia nếu họ chậm chạp, làm biếng, không làm đúng tốc độ ông muốn.
Đình Hùng không đánh họ, trừ những lúc có mặt ông Hội đồng. Anh không phải bà con ruột thịt với ông. Được sủng ái thế này chẳng qua anh may mắn được bà Hội đồng vừa ý.
Đình Hùng cũng không còn cha mẹ, anh được bán vào nhà ông Hội đồng làm người ở, khi hãy còn là thằng nhóc lên tám tuổi, nhanh nhảu được việc lại thông minh hiểu ý chủ, anh được bà Hội đồng vừa ý cho làm cai, trông coi các gia đinh.
Đặc ân được hưởng, nhưng Đình Hùng không hách dịch, ỉ lại như các tên cặp rằng khác. Lúc nào anh cũng đặt mình ở địa vị một gia nhân nên được đám tráng đinh yêu mến, có chuyện gì họ cũng kể cho anh nghe cả.
- Chết! Ông Hội đồng về đến.
Lời một tráng đinh thông báo. Đình Hùng giật mình ngẩng dậy, đập chát cây roi xuống mặt bàn, anh hét :
- Có nhanh lên không, đập chết hết bây giờ.
Không khí bỗng trở nên nhộn nhịp khác thường. Dù mệt muốn đứt hơi những các tráng đinh vẫn phải ráng làm hết sức lực của mình. Khốn nỗi, cây cột quá trơn bóng nên việc leo lên thật không dễ chút nào. Mà có lẽ vì khó leo, vì phải dùng nhiều nước để mồ hôi mới đổ ra nhiều, mới làm cho cây cột sáng bóng lên thêm.
- Cái thằng này, mày làm biếng hả?
Vừa mới vào nhà, chưa kịp nói gì cây gậy trên tay ông đã quất vào lưng một gia đinh khi anh ta vừa tuột tay rớt xuống. Để cản cây gậy trên người ông quất tứ tung, Đình Hùng rót một ly trà nóng bước lại :
- Ông mới về, mời ông dùng nước.
Uống luôn một ngụm, ông có vẻ hài lòng với vị trà thơm đậm. Đảo mắt nhìn quanh, ông hỏi :