“Giết người cũng như giết mình, tự mình nếm trải mùi vị bị giết, làm sao mà hứng thú được?”.
Tri Bất Túc Sinh Ôn Bách Nhàn, tác giả của Võ Lâm Ký Sự từng hỏi Trang Hoài Phi như vậy, Trang Hoài Phi cũng từng trả lời như thế.
Có điều, Tri Bất Túc Sinh không hề hỏi Thiết Thủ hay Trang Hoài Phi rằng, mùi vị khi giết Lôi Dụ thế nào?
Nếu như hỏi, câu trả lời sẽ là.
“Đó là một lần hiếm có ta cảm thấy vui vẻ khi giết người”.
“Y là một kẻ đáng giết”.
Hoặc là:
“Y là một kẻ đáng chết, ta có thể giết y, cũng là thế thiên hành đạo”.
“Vì giết y, mà ta có được hảo hữu, vì vậy giết y trở thành một hồi ức vui vẻ trong đời”.
Lôi Dụ đã chết.
Gió tuyết đầy trời, Thiết Thủ giúp Trang Hoài Phi bẻ gãy cương hoàn, Trang Hoài Phi cũng đá đoạn xích sắt cho Thiết Thủ. Hai người vừa ứng chiến, vừa giúp đối phương giải vây, thoát khốn.
Hai người kề vai tác chiến. Thiết Thủ trở thành tay của Trang Hoài Phi, Trang Hoài Phi trở thành chân của Thiết Thủ, hai người cùng chống lại cường địch.
Mưa tuyết bay đầy trời.
Trang Hoài Phi cười cười nói:
“Được cùng huynh sánh vai tác chiến, thật là một chuyện vui sướng trên đời”.
Máu dính trên người, trên y phục, trên tay, trên chân họ.
Tuyết đang tan dần.
Máu đang đông lại.
Hai người gạt tuyết trên người, gạt máu trên người, có lúc cũng đưa tay, gạt cả máu và tuyết trên người đối phương xuống.
Song mục Thiết Thủ cũng sáng bừng lên, toàn thân nóng bừng:
“Chỉ mong sau này được tiếp tục cùng huynh kề vai ứng địch … con đường giang hồ ngày sau, nếu như ngộ hiểm, xin hãy cho ta đồng hành”.
Trang Hoài Phi cảm thấy trong lòng ấm áp, không hiểu vì sao, giống như có một dòng Thiêu Đao Tử đang chảy vào cổ họng y vậy.
“Giang hồ phong hiểm, huynh cũng phải bảo trọng”.
Thiết Thủ nhìn y, nói một câu với cảm tình của nam tử hán, nhiệt huyết của đại trượng phu:
“Vì nước mà bảo trọng lấy thân”.
Cũng không hiểu vì sao, lúc hai người chia tay, ngoại trừ cảm giác lưu luyến, trong lòng còn thấp thoáng một cảm giác kỳ lạ khác.
Cũng may là bạn, nếu là địch nhân, vậy thì thật đáng tiếc, thậm chí là sẽ di hận ngàn thu …
Liệu có một ngày nào khác hai người trở thành xa lạ, trở thành cường địch, dùng quyền cước gặp nhau hay không?
Tại sao lại có suy nghĩ ấy.
Không biết.
Có những lúc khi người ta cao hứng, sẽ nghĩ đến khoái lạc rồi sẽ qua đi, nhìn thấy một sợi dây thì nghĩ rằng mình đã mọc đuôi, cùng người yêu quấn quýt bên nhau thì nghĩ tới lão bản nương xấu xí ở dã điếm ven đường, lúc ăn cơm thì nghĩ tới nhà xí, lúc đang nói thao thao bất tuyệt thì nghĩ tới cảnh mình bị câm …
Không ai hiểu tại sao mình lại đột nhiên nghĩ tới những thứ đó.
Phong tuyết phong tuyết.
Mãn thiên mãn địa.
Thiết Thủ và Trang Hoài Phi chia tay.
Phong phong tuyết tuyết cuồng.
Mãn thiên mãn địa gian.
Sau này, trên con đường hành tẩu giang hồ, Thiết Thủ từng gặp Trang Hoài Phi, trong quá trình phá án, Trang Hoài Phi cũng có lần đụng phải Thiết Thủ.
Nhưng bọn họ vẫn là người đứng cùng một chiến tuyến.
Bọn họ vẫn kề vai sát cánh tử chiến với địch nhân, trân trọng lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau, tương giao mạc nghịch, người trong võ lâm mỗi khi nhắc đến Thiết Thủ cũng thường nhắc tới Trang Hoài Phi, khi nhắc tới Trang Hoài Phi cũng thường nhắc tới Thiết Thủ, xưng tụng là phật thủ thần cước, trấn yêu phục ma.
Hai người cũng dần dần quen thân, lúc gặp nhau, có lúc cũng bất ngờ đột kích một quyền, đá ra một cước, đùa vui cùng đối phương, giao tình song phương càng thêm sâu đậm.
Có điều, Thiết Thủ danh tiếng ngày một lớn, địa vị càng lúc càng cao. Còn Trang Hoài Phi thì niên kỷ lớn dần, lại vì thượng ty Hiên Viên Nhất Thất mấy lần bị điều độ, nên cứ lênh đênh trên quan trường, càng đi càng xa, hai người cũng dần dần ít gặp nhau, ít có tin tức, rồi cũng ít liên lạc.
Hôm nay, hai người lại trùng phùng trên sơn đạo.
Ngọn núi đó đẹp như một giấc mộng.
Thời tiết hơi lạnh.
Vì vậy giấc mộng cũng có chút hàn khí âm u.
Nhưng máu của hai người vẫn nóng.
Hai người vẫn nhiệt thành quan hoài lẫn nhau, đến khi chia tay, đi về phía trước trong đầu vẫn còn hiện ra rất nhiều hồi ức cùng nhau sát địch, uống rượu cuồng ca thuở trước.
Nhất thời, tình cảm này tựa như trở về con đường ngày xưa đã đi, tịch mịch và cô liêu, càng đi càng khiến người ta nhớ lại hào tình và giấc mộng muốn lên đỉnh núi vào mùa đông giá tuyết ngày trước.
Sơn mộng.
Trang Hoài Phi vừa đi, vừa thao thao bất tuyệt kể những chuyện khi xưa của mình và Thiết Thủ cho Tạ Luyến Luyến nghe.
Tạ Luyến Luyến cũng rất tập trung lắng nghe y kể chuyện.
Kỳ thực, cái giang hồ phong hiểm liên miên, tranh danh đoạt lợi này và Võ Công huyện mỗi ngày đều hết sức bình an, bình phàm, an lạc của Luyến Luyến, thật khác xa nhau một trời một vực.
Vì vậy Luyến Luyến rất say mê với những câu chuyện về cuộc sống giang hồ ngạo kiếm cuồng ca, tiên y nộ mã, khoái ý ân cừu mà Trang Hoài Phi kể.
Bởi vậy mà nàng rất ngưỡng mộ vị hồng nhân trong đám thủ hạ của cha mình:
Trang Hoài Phi.
Bởi vì y đại biểu cho thứ truyền kỳ võ lâm, truyền thuyết giang hồ. Quá khứ của y chính là truyền thuyết. Sau lưng y là giang hồ. Lời nói của y là lời của giang hồ. Màu mắt của y có màu của giang hồ. Cả những vết thương của y cũng đại biểu cho mưa máu gió tanh, đao quang kiếm ảnh trên giang hồ.
Vì vậy y là giấc mộng giang hồ của nàng.
Rất nhiều người đều chê niên kỷ của y quá lớn, hơn nữa quan vị lại không cao, cả cô nãi nãi của nàng và bạn khuê tú Sa Lãng Thi cũng cho rằng như vậy, còn nói tuổi y đã gần bằng tuổi cha nàng rồi.
Có điều nàng không tán đồng, cũng không thích.
Ngược lại, nếu y là một người quan cao chức trọng, thì nhất định sẽ giống như cha nàng, thân bất do kỷ, a dua quyền quý, để mặc cho triều đình bày bố, cả ngày đều chỉ biết yến tiệc rượu chè, thật chẳng hứng thú chút nào.
Chính vì niên kỷ đã cao, nên mới có thể kinh lịch hết giang hồ phong sương, nhìn thấu nhân tình thế thái, nhưng vẫn giữ được trái tim hài đồng, thường trêu chọc cho nàng cười, giúp nàng hiểu được rất nhiều thế đạo nhân tâm mà trước đây nàng không thể hiểu.
Y mới không già.
Y vẫn còn tinh tráng, thể phách hơn người, đó là một mị lực của sự trưởng thành đã chín muồi, nàng rất thích.
Hiện giờ cả cô nãi nãi và Sa Lãng Thi đều không hiểu nàng, không còn ủng hộ nàng nữa.
May mà, gần đây mới có một vị khách quý.
Đó là bạn tri giao tốt nhất của nàng.
Đó là một bị bằng hữu rất hiểu tâm ý của người khác.
Trong lòng Luyến Luyến chỉ sợ rằng trên đời này không có người nào đáng thương hơn nàng.
Nhưng cũng không có ai băng tuyết thông minh hơn nàng.
Nàng rất thích nàng.
Nàng
ấy nhất định sẽ ủng hộ nàng.
Có điều, gần đây nàng cũng hơi có chút lo lắng.
Bởi vì Trang Hoài Phi lúc nào cũng có vẻ thần sắc hoảng hốt, tâm sự tràn đầy.
Nàng thường nghe Trang Hoài Phi hỏi thăm bọn Hồng Miêu và Hà Nhĩ Mông:
“Y đã đến chưa?” “Bọn họ đã xảy ra chuyện gì rồi?”.
Hồng Miêu chính là “đệ tử đắc ý” của Trang Hoài Phi, còn Hà Nhĩ Mông, ngoại hiệu Ác Nhân Ma Tử, vốn từng phạm tội trộm cướp, thông gian, đánh người bị thương, cướp của, bị bắt bỏ ngục mười mấy lần, nhưng lần nào cũng được Trang Hoài Phi bảo lãnh, nên mới được toàn mạng, vì vậy y đối với Trang Hoài Phi thập phần cảm kích, lưu lại bên cạnh y để đền ơn.
“Y” và “bọn họ” rốt cuộc là ai? Đã xảy ra chuyện gì?
Điều Tạ Luyến Luyến lo lắng là mấy năm trước, dường như năm nào cũng có hai lần “quý khách” đến thăm.
Lần nào Trang Hoài Phi cũng tận hết tâm lực để tiếp đãi bọn họ.
Đó là hai cha con.
Bọn họ dường như có điều gì đó rất thần thần bí bí, nhưng cử chỉ thì rất đường hoàng quý phái, cả cha nàng gặp bọn họ cũng phải khiêm cung hữu lễ.
Nàng không lo lắng người cha kia, nhìn y có vẻ là người rất tinh minh, có quyền uy, nhưng biết ẩn giấu sâu vào bên trong.
Người nàng lo lắng là nữ tử kia.
Vẻ đẹp của nữ tử đó, nàng không thể nào có được.
Nữ tử ấy, bất luận là mỉm cười, nheo mắt, cũng làm người ta ngây ngất, không thể chống lại, nét đẹp đó có thể câu dẫn tất cả nam nhân trên đời, thậm chí cả nữ tử cũng bị nàng làm cho động tâm, nhưng nhưng lại không thể nào đố kỵ được với nàng.
Vẻ đẹp của nàng rất khoan dung.
Giống như một giác mộng của núi.
Trái núi trong mộng.
Nàng nhìn nữ tử đó mà cũng cảm thấy lòng mình xao động.
Nữ tử đó họ Ngô.
Nàng sợ nam nhân của nàng sẽ không cầm lòng được.
Nghĩ tới điểm này, nàng không khỏi có chút lo lắng.
Trang Hoài Phi lập tức cảm nhận được.
Phảng phất như khi ở bên y, phản ứng của nàng rất dè dặt.
Cho dù là rất vui vẻ, nhưng vẫn có gì đó ẩn giấu bên trong.
Vì vậy y mới hỏi:
“Sao vậy?”.
Luyến Luyến liền trả lời:
“Không có gì”.
Vì Trang Hoài Phi đang trầm tư suy nghĩ vấn đề của mình, nên cũng không truy vấn gì thêm....

