watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3198 bình chọn
u cao thủ từ nơi khác kéo đến, quang cảnh thật là náo nhiệt. Một số môn đồ của các phái chánh tông thì đi riêng thành một nhóm, như Võ Đang, Thanh Thành, Hoa Sơn … Chúng khinh khỉnh nhìn mọi người bằng cặp mắt ngạo mạn.

Nhưng đặc biệt là không thấy chưởng môn của các môn phái ấy.

Chừng hơn nửa ngày, đoàn người đã tới Mai Hoa sơn trang. Từ đằng xa đã thấy lố nhố rất đông cao thủ. Đó là một bãi đất rất rộng hình bán nguyệt, xung quanh được kê rất nhiều bàn ghế. Phía giữa là một hàng ghế dài, chắc là dành riêng cho các chưởng môn. Ngay bên ngoài là một gã tráng đinh, lưng thắt lụa điều, làm nhiệm vụ đón khách. Hẳn là chủ nhân đã có căn dặn trước nên Dương Tôn Bảo để ý thấy hắn cho những nhân vật có chức sắc đi về phía bên trái, còn đại đa số thì sang bên phải.

Dương Tôn Bảo lững thững đi vào. Tên đại hán ra tay ngăn gã lại, nói giọng lễ phép:

- Công tử thứ lỗi, xin hỏi công tử có thiệp mời không?

Dương Tôn Bảo cười lớn:

- Lại rắc rối đến thế cơ à? Tại hạ nghe nói Xích lão gia là người hào hiệp nổi danh khắp giang hồ, ai ai cũng biết tiếng, sang hèn gì cũng được đón tiếp nồng nhiệt. Hóa ra, lời đồn là láo toét cả.

“Công tử không nên nói thế…” Gã đại hán vẫn mềm mỏng. “Nơi đây là chỗ quần tụ các anh hùng, công tử miệt thị chủ nhân quá đáng như vậy, tại hạ e rằng sẽ bất lợi cho công tử đấy!” – Hôm nay là ngày Xích lão gia đãi tiệc mà ngươi lại định hăm dọa ta sao?

- Tại hạ không có ý định hăm dọa công tử, song Xích lão gia đã dặn trước dò biết môn hộ của từng người, hầu dễ đón tiếp cho khỏi thất lễ. Ai đã đến đều được ăn, nhưng những người có giấy mời thì mới được sang bên trái …

- Nhà ngươi nói ta nghe không được, đã gọi là anh hùng trong thiên hạ sao lại còn phân biệt. Ta đường đường là con một vị quan trong triều …

Bỗng có một tiếng nói thật vang, chứng tỏ nội lực người phát ra thật là sung mãn:

- Trương Cửu, ngươi không được vô lễ thế, ta đã dặn ngươi bao nhiêu lần rồi!

Một người bước ra. Đó là một lão già độ ngoài sáu mươi, da đỏ như đồng thau, dáng người quắc thước, hai mắt lấp lánh có thần. Đó là Xích Như Lân. Lão đến trước mặt Dương Tôn Bảo vòng tay cung kính nói:

- Thuộc hạ thất lễ với công tử, xin công tử lượng thứ cho, vì hắn không biết lễ nghi, hãy còn quê mùa. Dám hỏi đại danh công tử là gì, để lão phu được biết để bồi tiếp.

Dương Tôn Bảo vô cùng khâm phục lão. Gã định gọi “Xích bá bá”, nhưng lại kịp dằn mình lại. Nơi đây quần hùng rất đông chưa biết thế nào, lỡ lộ ra tông tích thì khốn. Đợi lát nữa, có dịp gã sẽ vào diện kiến.

Mặc dù Dương Tôn Bảo chỉ là một người rất trẻ tuổi, song thái độ của Xích Như Lân vẫn hết sức lễ độ, nên Dương Tôn Bảo cũng tỏ ra cung kính. Gã đáp:

- Tiểu sinh tên là Vương Bột. Phụ thân tên là Vương Nghi, làm ở Đô Sát viện trong triều.

Dương Tô Bảo nói bừa, hy vọng là Đô Sát viện thì thiếu gì người, làm sao mà Xích Như Lân biết được là gã đang nói dối.

Nhưng trái với sự tiên liệu của gã, Xích Như Lân cau mày lại nói:

- Vương Sinh hay là Vương Nghi. Nếu là Vương Sinh thì lão phu có quen biết, còn Vương Nghi thì lạ quá. Đô Sát viện thì lão phu quen biết nhiều.

Dương Tôn Bảo giật mình, không ngờ Xích Như Lân quen biết rộng như thế. Nhưng cũng may, từ thuở nhỏ hắn đã được học hành, về văn chương chữ nghĩa cũng biết nhiều nên nhanh trí. Dương Tôn Bảo làm bộ thản nhiên nói:

- Đại gia không biết cũng phải thôi, vì phụ thân của tiểu sinh mới được bổ nhiệm làm chỗ ấy …

“À, ra thế…” Xích Như Lân có vẻ nghi ngờ. “Chẳng hay tại sao công tử biết hôm nay lão phu đãi tiệc mà lại quá bộ tới chơi?” Lão hỏi rất nhẹ nhàng, song Dương Tôn Bảo thấy mỗi câu, mỗi chữ đều rất là hiểm hóc, chỉ cần sơ sẩy là lộ tung tích ngay. Gã đáp:

- À, cũng là tình cờ thôi. Tiểu sinh lúc này đang rảnh rổi, lúc ngồi uống rượu nghe mấy vị bàn tán, nên mới hiếu kỳ đến đây. Cũng chưa bao giờ được dự những cuộc vui náo nhiệt thế này, nên …

Dương Tôn Bảo ăn nói trôi chảy khiến Xích Như Lân hết nghi ngờ. Lão mỉm cười:

- Vậy công tử hãy đi lối này, tuy công tử không ở trong giới võ lâm, song tham dự cũng không hại gì. Lát nữa rảnh việc, lão phu xin bồi tiếp.

Lão nói câu này rất êm tai, nhưng quần hùng xung quanh hiểu ngay ý lão. Ý lão là muốn răn đe Dương Tôn Bảo, nếu y nói dối thì trước sau gì cũng lộ mặt. Dương Tôn Bảo ung dung đi về phía hàng ghế dành cho chưởng môn các phái rồi ngồi xuống. Gã quan sát thấy trên các bàn tiệc rượu đã sẵn sàng. Phía góc hướng nam là dành cho các đệ tử hạng thấp, họ đã bắt đầu kéo đến rất đông.

Dương Tôn Bảo còn đang ngắm nghía, thì bỗng lại nghe thấy tiếng quát to ngoài cửa:

- Cái thằng này láo quá, Xích Như Lân mang danh là anh hùng mà không biết dạy đệ tử để cho nó hỗn hào như thế này. Để ta dạy cho gã một bài học.

Dương Tôn Bảo nhìn ra thấy một lão già chột một mắt, ăn mặc rách rưới đang trợn to con mắt còn lại, trông thật dữ tợn. Lão vung tay lên, chỉ nghe một tiếng “bùng”, gã đại hán đã bị đánh văng xa đến mấy trượng. Lão chột mắt quát to:

- Xích Như Lân đâu ra đây ta hỏi, không có giấy mời, nhưng lại muốn ngồi chỗ các chưởng môn có được không?

Từ phía sau, Xích Như Lân bước ra. Lão vẫn hết sức tươi cười chẳng tỏ vẻ gì nóng giận, thật đúng như giang hồ đồn đại, tất cả cao thủ hai phái đều nể và quý trọng lão. Xích Như Lân nói lớn:

“Lão phu thất lễ, lão phu thất lễ!” Lão nhắc lại hai lần. “Lão phu có mắt cũng như đui mù không kịp ra nghênh tiếp. Kính mong Độc Nhãn Long Trịnh Hải Bình thứ lỗi.” Quần hùng lại một phen kinh hãi. Độc Nhãn Long Trịnh Hải Bình đã khét tiếng giang hồ từ lâu. Lão là ...

« Trước1...3334353637...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Đông Phương Nhất Chiến
» Vũ Điểm Cô Thiên
» Phi Ưng Chưởng
» Hồi Tâm Chưởng
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk