Chưa sáu giờ, Đình Hùng và Hạnh Dung đã được dắt đến bên sông. Cả hai đều bị đánh đập dã man, tơi tả. Chẳng còn hình thù con người nữa. Nhất là Hạnh Dung, nàng đã bị Định Tường dùng dao rạch nát mặt mày. Có lẽ vì ghen tức cái nhan sắc khuynh thành. Hầu quyết lòng biến nàng thành xấu xí trước khi trả về đoàn tụ cùng Đình Hùng nơi chốn suối vàng.
Cả hai đều bị trói gặp khuỷu tay. Mồm nhét một trái chanh to tướng, để không kêu la hay chối tội cho mình. Thật đáng thương, nghe trưởng làng tuyên án, không một ai có thể cầm nước mắt.
Một cái cọc to được cắm trên bờ sông, sát mé nước. Đình Hùng bị trói chặt vào đấy. Anh sẽ bị phơi nắng chờ thủy triều lên dìm chết. Còn Hạnh Dung, thảm thương hơn. Sau khi bị trói chặt chân tay nhét vào trong lồng lợn, nàng sẽ được hai tráng đinh chở ra đến giữa dòng rồi thẳng tay quăng xuống nước. Trước đôi mắt chứng kiến của trưởng làng và toàn thể dân làng.
- Hạnh Dung!
Đình Hùng vẫy vùng, gọi tên nàng trong bất lực. Dòng nước chảy xiết quá. Thân thể nàng vừa bị quăng xuống đã mất tăm. Đám dân làng òa lên nức nở.
- Không!
Tử Ân gào lớn, cô vùng chạy đến bên bờ sông và khóc. Trời ơi! Sao lại như thế được, Hạnh Dung đã bị giết một cách tàn nhẫn thế sao. Còn Đình Hùng nữa, làm sao cô có thể cứu anh, khi nước thủy triều cứ chìm dần. Chẳng còn bao lâu nước đã ngập đến mũi anh rồi.
Trời ơi! Té ngồi trên thảm cỏ, Tử Ân nghe ghê tởm bản thân mình, ghê tởm dòng máu con cháu ông Hội đồng đang lưu chảy trong huyết quản mình. Tại sao cô lại là con cháu của những người tham lam, tàn ác thế nhỉ? Món nợ của gia đình cô đã vay của Hạnh Dung, vay dân làng... cô biết làm sao trả cho vừa?
- Tử Ân... Tử Ân... tỉnh lại đi... cháu làm sao vậy?
Giọng ông từ chợt vang lớn bên tai, Tử Ân bàng hoàng mở choàng mắt dậy, ngơ ngác nhận ra mình đang nằm trên bãi đất trống của khu nhà mồ. Bên cạnh là ông từ, ông đang nhìn cô lo lắng hỏi.
- Cháu đi đâu ra đây? Sao lại té bất tỉnh giữa đường? Có phải đã trông thấy ma rồi không?
Bất tỉnh? Tử Ân vội chống tay ngồi dậy. Đôi mắt chớp nhanh, cố nhớ. Sao lại thế nhỉ? Rõ ràng lúc nãy cô đã theo bà Hạnh Dung đến tận bến sông, sao bây giờ lại nằm đây? Lẽ nào những gì cô thấy nãy giờ chỉ là giấc mơ thôi? Nhưng nếu là giấc mơ thì cô phải còn ở trong căn nhà thờ chứ?
- Cháu vẫn chưa tỉnh à? - Thấy cô cứ ngây người ra, ông từ hỏi.
Chớp mắt, hoàn hồn lại, Tử Ân ngơ ngác hỏi :
- Ông gặp cháu ngủ ở đây ư? Ông đi đâu mà gặp cháu như thế này?
Ông từ cất giọng thản nhiên :
- Trời tối, vẫn không thấy cháu trở về, ta lo lắng đi tìm. Còn đang ngơ ngác thì bất chợt nghe tiếng cháu la hét kinh hãi, cháu mơ thấy gì mà cứ luôn miệng hét không không thế?
- Cháu thấy... - Chợt nhớ đến những cảnh hãi hùng mà mình đã thấy, Tử Ân không chịu được bật lên tiếng khóc lớn - Thật là khủng khiếp ông à?
- Nín đi cháu! - Đưa tay lên đầu Tử Ân, ông từ vỗ về - Chỉ là giấc mơ thôi có phải sự thật đâu?
- Nhưng... - Tử Ân đưa tay quẹt nước mắt - Không hiểu sao cháu cứ tin những gì mình vừa mơ thấy kia là thật ông à? Nó rõ ràng lắm... cháu không thể tự dưng mơ ra được.
- Thế cháu đã thấy những gì? - Ông từ tỏ vẻ quan tâm.
Thút thít, Tử Ân kể ông nghe toàn bộ giấc mơ mình đã thấy.
- Thật sao? - Nghe xong, mặt ông từ biến sắc, mồ hôi từ hai thái dương ông chảy ròng ròng lên áo. Đôi môi ông già run rẩy - Hạnh Dung đã kể với cháu như thế thật sao? Không lý nào đâu...
Nhìn thái độ của ông từ, Tử Ân biết mình đã không lầm. Câu chuyện cô vừa thấy không phải là chuyện hoang đường. Rõ ràng ông từ có biết. Nắm lấy tay ông, Tử Ân hạ giọng :
- Nếu bà không kể, cháu không sao biết được. Ông ơi, hãy cho cháu biết, có thật là ông nội Định Tường của cháu đã làm như thế? Đình Hùng là ai? Ông ta có chết không? Ông hãy kể cho cháu nghe đi.
- Ta không biết! - Ông từ lắc nhanh đầu - Không biết chút gì cả, Đình Hùng đã chết rồi, Hạnh Dung cũng đã chết rồi. Xin hãy để những vong hồn được yên, xin đừng nhắc nữa.
Nói xong, ông vùng đứng lên bỏ chạy thật nhanh như trốn chạy. Tử Ân vẫn kịp nhìn từ trong đáy mắt ông những giọt lệ tuôn trào.Chương 4
Người từ cõi chết
Nép mình sau cây so đũa già, đợi Tử Ân và Vĩnh Thành đi khuất rồi, Kỳ Phương mới rón rén rời chỗ nấp chạy nhanh đến bên bờ tường. Vút! Chỉ có một cái nhún chân thật nhẹ, anh đã lọt được vào bên trong khu nhà mồ.
Kỳ Phương, cái tên nghe lạ, những thực ra anh chẳng lạ chút nào với chúng ta, cả với cô nàng Tử Ân kia. Bởi anh chính là gã chết tiệt, người không biết ga lăng cùng phái nữ hôm nào trên chuyến xe đò ấy.
Anh tên thật là Minh Tri, Kỳ Phương chỉ là bút hiệu của anh thôi, một bút hiệu rất nổi danh. Người Sài Gòn ai có đọc qua báo "Tia sáng" cũng đều biết cả. Phóng sự điều tra của Kỳ Phương không chỉ hay, ly kỳ, hấp dẫn mà vô cùng thuyết phục bởi tính chân thật và đầy bất nhẫn nữa. Các nhật báo đều tha thiết nhận được bài anh cộng tác. Nhưng mặc cho giá nhuận bút có cao đến đâu, Kỳ Phương vẫn giữ đúng nguyên tắc của mình. Một tháng một phóng sự và chỉ giao bài duy nhất cho tờ báo mình cộng sự.
Là một phóng viên tài năng, nhiều kinh nghiệm, Kỳ Phương chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nắm được tình hình. Xưa nay anh nổi tiếng là nhạy bén và lợi hại. Cùng một phóng sự, các phóng viên khác chưa ngửi được gì, anh đã có thể đàng hoàng tề chỉnh cho lên mặt báo rồi....