watch sexy videos at nza-vids!

Con ma truyền kiếp

score
Đánh giá: 4.5/5, 1738 bình chọn


Thế mà... Đến ngồi trên ngôi mộ đá, bật quẹt châm điếu xì gà, Kỳ Phương thở ra một hơi dài bất lực. Đã bốn tháng ăn dầm nằm dề ở vùng quê này rồi. Anh vẫn không phát hiện được gì, ngoài những chuyện quỷ ma nhảm nhí.

Kỳ Phương không tin ma quỷ, nhưng những chuyện xảy ra thật là khó giải thích. Chủ nhiệm vừa gọi điện bảo anh trở về Sài Gòn gấp. Tuần báo "Tin sáng" mấy tháng nay vắng bài của anh rồi. Các độc giả đang gửi thư thắc mắc đầy một bàn kia. Thế mà anh cứ mải lang thang ở vùng quê hút gió này, thở than với mấy nấm mồ hoang.

Tòa soạn đang rối tung lên, Kỳ Phương biết nhưng anh không thể về một khi chưa điều tra rõ. Tính anh xưa nay vốn không quen bỏ cuộc. Huống chi phóng sự này quá ly kỳ. Lại liên quan đến... Nghĩ đến đây, Kỳ Phương bỗng cho tay vào túi lấy ra một tượng nhỏ bằng sáp. Tuy cũ kỹ, nhiều chỗ bị mẻ, nứt nhưng vẫn còn nhận được. Người trong tượng là một người đàn bà đẹp, có mái tóc dài.

- Cậu lại đến đấy à? - Đang mải mê ngắm người trong tượng, chợt nghe giọng ông từ vang lên từ phía sau, Kỳ Phương giật nẩy người quay lại. Bức tượng sáp trên tay rơi nhanh xuống đất.

- Dạ... chào ông. - Với cảm giác tên trộm bị bắt quả tang, Kỳ Phương lúng túng - Dạ... cháu đi hóng mát ạ.

- Hóng mát! - Ông từ cười khẩy - Cậu tưởng lão là trẻ lên ba dễ gạt đấy à? Mau khai thật, cậu muốn gì mà chiều nào cũng vào đây hả? Tôi đã theo dõi cậu nhiều ngày rồi, đừng hòng chối. Cậu kiếm gì ở những ngôi mộ hả?

- Dạ... - Biết khó thể giấu được ông, Kỳ Phương đành thú thật - Cháu đi tìm mộ người thân ạ.

- Mộ người thân! - Ông từ lại bật cười - Cậu cho già này ngớ ngẩn hay sao chứ? Đây là khu mộ của gia đình ông Hội đồng. Người ngoài dòng họ làm gì được chôn ở đây chứ?

- Dạ... người cháu tìm không phải là người dòng họ. Bà ấy là... - Nói đến đây Kỳ Phương bỗng ngập ngừng. Đôi mắt của anh nhìn bức tượng dưới chân, anh thầm cân nhắc, liệu có nên đem bí mật của mình tâm sự với ông lão giữ mồ này không?

- Bà ấy là ai? - Đôi mắt ông nhìn theo tia mắt của Kỳ Phương, bất chợt giật nẩy người lên kêu lớn - Hạnh Dung ư?

- Ông biết bà ấy à? - Giọng Kỳ Phương mừng rỡ.

Ông từ không trả lời, cúi nhặt pho tượng sáp lên. Giọng ông rưng rưng, nghèn nghẹn.

- Làm sao cậu có được bức tượng này?

- Dạ... - Thở ra một cái, Kỳ Phương quyết định không giấu nữa - Bức tượng này của mẹ cháu. Cách đây bốn tháng, trước lúc lìa đời bà đã trao lại cho cháu kèm theo một câu chuyện kể. Bà bảo cháu phải đến đây tìm ra sự thật. Bà Hạnh Dung chính là bà cô của cháu.

- Sao? Cậu là cháu của Hạnh Dung ư? - Chợt ôm chầm lấy Kỳ Phương ông từ mừng rỡ kêu lên, với cảm giác như người vừa tìm gặp được người thân - Trời ơi, thật là may mắn quá!

- Nói vậy ông có quen với bà cô của cháu ư? - Kỳ Phương ngơ ngác.

Ông từ bật khóc :

- Quen... ta mà là người quen của Hạnh Dung ư? Không... ta là kẻ đã hại nàng.

- Ông đừng kích động! - Kỳ Phương nắm tay ông - Hãy kể cho cháu nghe, ông là ai?

- Ta là ai? - Ông bật cười cay đắng - Nếu cậu đã từng nghe qua câu chuyện thì được biết một nhân vật tên gọi Đình Hùng.

- Đình Hùng! - Kỳ Phương bàng hoàng gọi lớn - Ông là Đình Hùng, là người yêu của Hạnh Dung, bà cô cháu ư? Thế chẳng phải ông đã chết rồi. Mẹ cháu bảo, mọi người đã thấy ông rõ ràng bị nước thủy triều dâng cao dìm chết...

- Giá mà ta chết được... - Ông bùi ngùi, xa vắng.

Kỳ Phương nắm lấy tay ông.

- Chuyện gì đã xảy ra, hãy kể cho cháu nghe, cháu xin ông...

- Được! - Trầm ngâm một phút, ông từ gật đầu - Vì cậu là cháu của Hạnh Dung, ta sẽ kể. Nhưng trước khi kể, ta muốn cậu phải hứa cùng ta một điều rằng sẽ không đem bí mật này tiết lộ cho người thứ hai được biết. Bằng không hậu quả sẽ không lường.

- Hậu quả sẽ không lường! - Kỳ Phương chớp mắt - Phải chăng câu chuyện ông sắp kể có liên quan đến kho báu nhà ông Hội đồng?

- Cậu cũng biết chuyện này à? - Chợt nghiêm nét mặt, ông từ nhìn Kỳ Phương đầy cảnh giác, Kỳ Phương gật đầu.

- Từ lâu cháu vẫn nghe trong dân gian truyền tụng về truyền thuyết kho báu nhà ông Hội đồng Toàn. Nhưng cháu không tin, cũng không quan tâm đến. Điều cháu quan tâm là chỉ muốn tìm ra hài cốt của bà cô đem về quê an táng. Mẹ cháu bảo, đã nhiều lần thấy bà hiện về báo mộng. Bảo mình cô độc lang thang lạnh lẽo lắm!

Giọng nói chân thành cùng ánh mắt thiết tha của Kỳ Phương đã khiến cho ông từ cảm thấy yên tâm. Dù chỉ mới gặp một lần, chỉ nói chuyện với anh chưa đầy một tiếng, không hiểu sao ông lại thấy tin anh quá. Phải chăng, vì anh có gương mặt rất giống Hạnh Dung, và có phải vì trong lòng ông luôn nghĩ rằng những người có liên quan đến Hạnh Dung thì luôn luôn tốt bụng, đáng tin nhất đời.

- Được, vậy thì cậu hãy nghe. - Đảo mắt nhìn quanh một vòng, biết chắc không bị ai rình trộm nghe, ông cất giọng trầm trầm.

* * * * *

... Thủy triều lớn dần, mấp mé cánh mũi. Chẳng mấy chốc thì cái chết sẽ đến với mình rồi. Vậy mà Đình Hùng không thấy buồn một chút nào, anh thấy lòng thanh thản. Cái chết với anh bây giờ nhẹ tựa lông hồng.

Anh chỉ thấy thương, thấy tội nghiệp Hạnh Dung. Đêm qua, hẳn nàng đã bị Định Tường hành hạ nhiều. Tên khốn đã dùng dao rạch nát mặt nàng, lại còn thản nhiên cười nhìn người ta ném nàng xuống giữa dòng nước đang cuồn cuộn chảy.

Giờ này chắc Hạnh Dung đã chết rồi. Chầm chậm chờ anh đi với, nước đã dâng đến mũi rồi. Đình Hùng nhắm mắt xuôi tay yên bình chờ cái chết....
« Trước1...2425262728...32Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện Ma Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Truyện Ma Bảy người lái buôn xấu số
» Truyện Ma OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Truyện Ma My Vampire
» Truyện Ma CHUYẾN BUS SỐ 26
12»
Bài viết ngẫu nhiên
» Con ma truyền kiếp
» CHUYỆN MA Vùng đất khó ở ( Có thật 100%)
Tags:
bạn đang xem

Con ma truyền kiếp

bạn có thể xem thêm

Truyện Ma còn nữa nè

Con ma truyền kiếp v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk